2. [Đam Mỹ | Done] – Ngày Càng Tốt Hơn – Chương 6 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

2. [Đam Mỹ | Done] – Ngày Càng Tốt Hơn - Chương 6

2. [Đam Mỹ | Done] – Ngày Càng Tốt Hơn - Chương 6









“Người đâu rồi?” Ngoài cửa vang lên giọng của Trì Minh, sau đó y hấp tấp đẩy cửa bước vào.

“Đến cũng không thèm báo trước một tiếng.” Trì Minh vừa tháo cà vạt vứt lên ghế sofa vừa than thở, “Anh đến đúng lúc em có cuộc họp.”

Trì Minh ăn mặc chỉn chu, áo vest quần âu đâu ra đấy, trông cũng ra dáng lắm. Dù gì cũng là phó tổng giám đốc của một công ty, giờ đây thu nhập của y còn cao hơn cả Trì Kính, coi như đã hoàn thành mục tiêu từ thuở bé là phải kiếm thật nhiều tiền, để gia đình sống sung túc hơn, để mẹ và anh trai không còn vất vả nữa.

Hồi nhỏ, điều kiện gia đình Trì Kính và Trì Minh không tốt. Cha họ mất sớm, trong nhà chỉ còn mẹ gồng gánh nuôi hai anh em. Cuộc sống vốn dĩ còn tạm ổn, nhưng sau đó bà ngoại lâm bệnh nặng, tiền viện phí, chi phí phẫu thuật… từng khoản từng khoản chồng chất lên, cuối cùng khiến gia đình kiệt quệ, ngày càng khó khăn hơn.

Nhà của Trì Kính tuy ở ngay sát bên nhà ông nội Dư Văn Gia, nhưng hoàn cảnh thì hoàn toàn khác xa. Gia đình họ sống trong một khu tập thể cũ kỹ, nhiều hộ chen chúc cùng chung một sân. Cả nhà bốn người phải sinh hoạt trong một căn nhà cấp bốn chật hẹp, đến cả nhà vệ sinh cũng phải dùng chung với những hộ khác trong khu.

Thời trung học, khi Dư Văn Gia về ở cùng ông nội, cũng chính là lần Trì Kính ra tay giúp đỡ cậu, khiến cậu có ấn tượng rất sâu sắc về anh trai ấy. Từ đó, cậu cũng dần quen và hiểu rõ hơn về hoàn cảnh gia đình Trì Kính.

Dù còn nhỏ nhưng Dư Văn Gia đã hiểu thế nào là nghèo.

Cậu biết Trì Kính rất nghèo.

Đến quần áo hai anh em cũng phải mặc truyền tay nhau. Thường thì bộ nào Trì Kính mặc trước, không lâu sau sẽ thấy Trì Minh mặc lại.

Trì Kính rất thông minh, học rất giỏi. Cuối tuần thường được ông nội Dư gọi sang nhà chơi cờ vây. Trò này là do cha Trì Kính dạy lúc nhỏ, ông từng là giáo viên dạy toán, mất sớm vì bệnh nặng.

Ông Dư rất thích chơi cờ, thấy Trì Kính biết chơi thì thường mời anh sang nhà giải khuây. Khi ấy mẹ Dư Văn Gia và cậu vẫn chưa chuyển đến ở cùng ông, ông nội biết nhà Trì Kính khó khăn nên thường mượn cớ mời chơi cờ để dúi cho anh một đống đồ ăn mang về. Trì Kính không muốn nhận, ông lại lấy cớ là quà người ta biếu, bản thân già rồi ăn cũng không hết, để lâu cũng phí.

Ông cụ cứng rắn, trẻ con làm sao cãi lại được.

Sau này khi Dư Văn Gia và mẹ chuyển đến ở cùng ông nội, mẹ cậu cũng hay làm vậy. Có khi làm thừa bánh ngọt hay món ăn gì, bà lại sai Dư Văn Gia mang sang cho “anh Trì Kính hàng xóm”.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.