Em chỉ khoe một chút thôi mà.
“Giờ anh giơ lên khoe đi.” Dư Văn Gia đùa.
Trì Kính dùng ngón tay cào nhẹ trong lòng bàn tay cậu, cười nói: “Giờ còn khoe gì nữa, anh nói thẳng luôn cũng được.”
Trì Kính quay sang nhìn Allen, giới thiệu: “Dư Văn Gia, chồng tôi.”
Ánh mắt Allen di chuyển qua lại giữa Trì Kính và Dư Văn Gia.
Lần tụ họp sinh nhật năm ngoái của Trì Kính, mối quan hệ giữa hai người này đã khiến y cảm thấy có gì đó đặc biệt. Khi ấy Trì Kính chỉ nói người kia là cậu em trai rất quan trọng với mình. Bây giờ cậu em trai đó bất ngờ xuất hiện ở đây, y vốn chỉ định trêu Trì Kính vài câu, ai ngờ lại moi ra tin tức Trì Kính đã kết hôn.
Allen gật đầu, cười khẽ, nét ngạc nhiên trong mắt đã dần tan đi: “Kết hôn bao giờ thế?”
“Gần nửa năm rồi.”
Allen uống một ngụm rượu, nhìn Trì Kính nói: “Carlos, cậu không thành thật chút nào.”
Trì Kính nhướn mày: “Sao lại nói vậy?”
Allen lắc đầu: “Còn hỏi tôi nữa…”
Trì Kính cũng đoán được Allen đang nghĩ gì, chắc hẳn y cho rằng anh với Dư Văn Gia đã có gì đó từ sinh nhật năm ngoái rồi.
“Không phải không thành thật với cậu, chỉ là mọi chuyện không như cậu nghĩ thôi.” Trì Kính cũng không định nán lại lâu, liền nói lời tạm biệt, “Thôi, không nói nữa, bọn tôi về trước đây, mọi người uống vui vẻ.”
Allen đặt ly xuống, đứng dậy: “Để tôi tiễn hai người.”
Chỗ đậu xe trước cửa quán khá chật, xe của Trì Kính và Lục Tư Viễn đều để dưới hầm. Quán có thang máy dẫn thẳng xuống tầng hầm, Allen tiễn họ ra đến đó.
Dư Văn Gia chìa tay ra đòi chìa khóa xe, Trì Kính nói: “Anh lái cho, anh đâu có uống.”
Dư Văn Gia đáp: “Để em lái.”
Trì Kính đành phải đưa chìa khóa xe cho cậh, tiện thể báo luôn số chỗ đậu.
“Vậy tôi cũng đi trước đây.” Lục Tư Viễn nói lời tạm biệt với họ, trước khi đi còn trao đổi số điện thoại với Allen, “Cảm ơn bữa rượu hôm nay nhé, hôm khác tôi mời lại, xem khi nào cậu rảnh.”
Allen nhướng mày, “Khách sáo quá. Ngày nào tôi cũng rảnh, anh cứ gọi là được.”
Lục Tư Viễn cúi mắt cười: “Được.”
Trì Kính ra cửa chờ Dư Văn Gia, Allen cũng không quay vào ngay, muốn tiễn anh ra đến cửa. Y rút một điếu thuốc trong hộp, ngậm vào miệng, châm lửa rồi hít một hơi.
“Bảo sao lúc trước cậu không cho tôi nhắm vào cậu ấy.” Allen nhả khói, quay sang nhìn Trì Kính, ánh mắt có chút ẩn ý, “Nếu khi đó tôi không nghe lời, cứ khăng khăng theo đuổi cậu ấy, chẳng phải là giành người yêu của cậu à?”
Đúng là Allen đã hiểu nhầm, cứ tưởng lúc đó Trì Kính đã có cảm tình với Dư Văn Gia nhưng không chịu thừa nhận. Thế nên mới trách Trì Kính “không thành thật”. Vì lúc đó y đã từng hỏi rõ quan hệ của hai người, mà Trì Kính khi ấy lại phủi sạch trơn.