Dư Văn Gia đưa tay lên, dùng đầu ngón tay móc vào giữa nút thắt, từ từ kéo xuống, cà vạt được nới lỏng ra, lả lơi quanh cổ Trì Kính. Dư Văn Gia kéo nhẹ cà vạt khiến Trì Kính hơi nghiêng người về phía trước.
Một kéo, rồi lại một nhấc, sau đó lại kéo thêm lần nữa, đến lúc Trì Kính nhận ra thì môi đã chạm vào môi Dư Văn Gia.
Anh còn chưa kịp chớp mắt thì Dư Văn Gia đã buông ra rồi.
Cái cách cậu hôn người ta cứ như một cậu trai mới lớn lần đầu biết yêu, y hệt lúc hai người hôn nhau lần đầu ở Vân Nam, chỉ là một cái chạm nhẹ, đơn thuần và ngây ngô.
Vậy mà vào nhà chưa đầy ba phút đã hôn đến hai lần.
Dư Văn Gia đúng là nghiện hôn thật.
Nhưng cách cậu hôn rất kiềm chế.
Trì Kính buồn cười trong lòng, ngoài miệng vẫn nói: “Mới khen em tiến bộ xong đã bắt đầu thường xuyên đánh úp rồi à.”
Dư Văn Gia đang tháo cà vạt cho anh, đáp: “Đây là tiền công giúp anh tháo cà vạt.”
“Chút xíu vậy là đủ rồi hả?”
Dư Văn Gia ngẩng đầu nhìn anh một cái, “Chỉ là tạm ứng thôi.”
Trì Kính bật cười: “Chưa từng nghe nói tiền công còn có vụ tạm ứng.”
“Em quy định đấy.” Dư Văn Gia cầm cà vạt quệt nhẹ lên mặt anh, “Lát nữa sẽ đòi nốt phần còn lại.”
Dư Văn Gia cầm cà vạt trong tay, tay kia vỗ vỗ vào eo Trì Kính: “Đi tắm đi. Em thu dọn hành lý.”
“Ừm.” Trì Kính cũng không vào phòng lấy quần áo thay, cứ thế đi thẳng vào phòng tắm.
Dư Văn Gia sắp xếp lại đồ trong vali, rồi cất áo vest cùng cà vạt mà Trì Kính vứt trên sofa vào tủ trong phòng ngủ.
Trì Kính trong công việc luôn cực kỳ chỉn chu, nhưng trong sinh hoạt lại khá tùy tiện. So với Dư Văn Gia, anh đúng là hơi “cẩu thả”. Áo vest cởi ra là vứt đại lên ghế, toàn là Dư Văn Gia theo sau dọn dẹp lại.
Tắm xong, Trì Kính không thấy Dư Văn Gia trong phòng khách liền đi vào phòng ngủ. Đứng ngoài cửa, anh thấy cậu đang cúi người bên giường gấp quần áo giúp mình. Trên máy là quần áo vừa lấy từ ban công vào, Dư Văn Gia cất xong đống quần áo đã gấp gọn rồi quay ra ủi áo sơ mi.
Dư Văn Gia từng nói Trì Kính không giống anh trai, mà Trì Kính nghĩ cũng đúng thật. Trong sinh hoạt hằng ngày, hầu hết là Dư Văn Gia chăm sóc anh nhiều hơn, quả thật là không giống anh trai chút nào.
Trì Kính bước vào phòng, tiếng bước chân khiến Dư Văn Gia quay đầu lại nhìn, ánh mắt hơi khựng lại một chút.
Bình thường sau khi tắm Trì Kính sẽ mặc đồ ngủ, nhưng hôm nay anh không mang theo quần áo vào phòng tắm, nên mặc áo choàng tắm để sẵn trong đó luôn.
Từ sau đêm đầu tiên kết hôn, anh chưa từng mặc thế này trước mặt Dư Văn Gia nữa.
Hồi còn sống một mình, sau khi tắm Trì Kính vẫn thường mặc áo choàng tắm vì lười lấy đồ, đến gần giờ ngủ mới thay sang đồ ngủ. Sau khi Dư Văn Gia chuyển vào sống cùng, anh mới bỏ dần thói quen đó.