Nhưng vẫn không chịu nổi
Dư Văn Gia không nói là hài lòng hay không, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Em sắp bị anh dỗ đến mức không phân biệt nổi phương hướng nữa rồi.”
Trì Kính bật cười, khẽ hỏi lại: “Anh dỗ như vậy em có vui không?”
“Đã lạc cả phương hướng rồi, anh nói xem có vui không.”
Trì Kính khẽ vuốt tai cậu, dịu dàng nói: “Vui là tốt rồi. Sau này Văn Gia của anh ngày nào cũng phải vui vẻ thế này.”
Trì Kính hay giỡn hớt, không phải vì gì khác, chỉ là muốn chọc cho Dư Văn Gia vui. Những năm tháng trước đó cậu giấu kín tình cảm, chắc là chẳng mấy khi thật sự vui vẻ. Giờ đây, Trì Kính tất nhiên muốn bù đắp hết thảy, muốn cho người anh yêu tất cả những điều tốt đẹp nhất, để từng khoảnh khắc đều là hạnh phúc.
Ánh mắt Trì Kính chăm chú nhìn Dư Văn Gia, bàn tay lướt từ tai đến má, từng chút một, dịu dàng chạm vào cậu.
Dư Văn Gia hơi nghiêng đầu, khẽ đặt một nụ hôn lên cổ tay Trì Kính.
Trì Kính mỉm cười, vuốt ve gương mặt cậu: “Da mặt mềm thật đấy, trẻ trung có khác ha, mịn màng ghê.”
Dư Văn Gia bật cười, ôm lấy anh kéo vào lòng: “Sao mới nói mấy câu đã bắt đầu không đứng đắn rồi, chẳng giống anh trai gì cả.”
Nói xong liền cúi đầu, mặt kề vào mặt Trì Kính nhẹ nhàng cọ cọ, “Làm như anh không nhẵn nhụi ấy, anh cũng đâu thua gì em.”
“Lúc này mới nhớ ra anh là anh trai à?” Trì Kính nhướng mày, “Không phải em nói không muốn anh coi em là em trai sao, sao giờ lại tự vả rồi?”
Dư Văn Gia chỉ cười mà không đáp.
Trì Kính ngẩng đầu nhìn cậu: “Vậy để anh hỏi em, thế nào là ‘không đứng đắn’? Trước đây anh đứng đắn thật à?”
“Trước kia cũng chẳng đứng đắn mấy.” Dư Văn Gia nói, “Lần này về càng đặc biệt không đứng đắn.”
Trì Kính bật cười thành tiếng.
Vốn dĩ trong xương cốt anh đã chẳng phải người sống nghiêm túc khuôn phép gì cho cam. Trước một người nghiêm túc như Dư Văn Gia, thì cái kiểu chẳng đứng đắn ấy lại thành ra tự nhiên.
Bởi vì chọc ghẹo Dư Văn Gia, với anh chính là một niềm vui không tên.
“Em không thích à?” Trì Kính đưa cằm cọ nhẹ vào giữa xương quai xanh của cậu.
Dư Văn Gia im lặng một lúc, khẽ nói: “Thích.”
Lại im lặng thêm một lúc nữa, Dư Văn Gia mới chậm rãi nói: “Nhưng vẫn không chịu nổi.”
“Chịu không nổi sao?” Trong đáy mắt Trì Kính hiện lên ý cười rất nhạt, “Vậy anh quay lại làm người đứng đắn nhé?”
“Không được.” Dư Văn Gia siết nhẹ tay ôm lấy eo anh.
“Dù có được hay không thì anh cũng chẳng quay lại nữa đâu. Vốn dĩ anh là như vậy mà.”
Trì Kính sao nỡ lạnh lùng với Dư Văn Gia nữa, anh hôn nhẹ lên cằm cậu: “Anh vốn nên như vậy.”