Gần quê lòng bỗng bối rối.
Trì Kính nắm lấy cổ Dư Văn Gia, tay anh siết chặt, nhưng nụ hôn lại nhẹ nhàng vô cùng, chỉ khẽ chạm rồi lập tức rời đi.
Không biết có phải vì nụ hôn ấy quá bất ngờ hay không, mà Dư Văn Gia bị hôn đến ngẩn người, hồi lâu vẫn chưa kịp phản ứng, chỉ nhìn chằm chằm vào Trì Kính.
Thấy Dư Văn Gia đứng yên không nhúc nhích, vẻ mặt ngơ ngác, Trì Kính bật cười hỏi: “Em bị anh điểm huyệt rồi à?”
Nói rồi, ánh mắt anh lướt đến đôi môi Dư Văn Gia: “Vậy, anh hôn thêm cái nữa để giải huyệt cho em nhé?”
Giọng Dư Văn Gia khàn khàn: “Anh lặp lại lời lúc nãy một lần nữa.”
Những điều Trì Kính muốn nói đều đã đặt cả vào nụ hôn vừa rồi. Vì thế, anh nghiêng người tới gần, lại khẽ chạm nhẹ lên môi Dư Văn Gia một lần nữa. Lúc hôn, anh vẫn mở mắt, ánh nhìn hơi hướng lên, như đang lặng lẽ dõi theo ánh mắt của Dư Văn Gia.
“Đây chính là điều anh muốn nói.” Trì Kính nhìn thẳng vào cậu.
Dư Văn Gia khựng lại trong khoảnh khắc, nhịp thở cũng rối loạn.
Trì Kính nói tiếp: “Và đó cũng là câu trả lời của anh.”
Dư Văn Gia kéo anh về phía mình, một cái giật nhẹ khiến cả hai gần như dán sát vào nhau.
“Giải huyệt rồi à?” Trì Kính hỏi, tay bị Dư Văn Gia nắm lấy, ngón tay khẽ cọ vào lòng bàn tay cậu.
“Giải rồi.” Dư Văn Gia siết chặt tay Trì Kính.
Dù đã đến nước này, Dư Văn Gia vẫn rất kiềm chế. Cùng lắm chỉ là một cái ôm, chưa có thêm hành động thân mật nào.
Cũng may chỉ dừng lại ở cái ôm, vì phía sau đã có người đến, tiếng bước chân và lời nói mỗi lúc một gần. Dư Văn Gia vội buông Trì Kính ra.
Hai bác sĩ đi ngang qua chào cậu, ai nấy đều lộ vẻ mệt mỏi.
“Em bận đến giờ mới được nghỉ sao?” Trì Kính hỏi.
Dư Văn Gia gật đầu.
Trì Kính liếc thấy vết thương trên mu bàn tay Dư Văn Gia, kéo tay cậu lên xem, cau mày: “Trừ tay ra, còn bị thương ở đâu nữa không?”
“Không có.” Dư Văn Gia hỏi lại, “Sao anh biết em ở đây?”
“Hỏi Lục Tư Viễn đấy. Gọi cho em mãi không được, anh lo em xảy ra chuyện.”
Hôm qua, trên đường núi, điện thoại của Dư Văn Gia không có sóng. Chiếc xe buýt chở cậu bị đá lăn từ trên núi rơi trúng, không thể chạy tiếp, sau đó bệnh viện huyện mới điều một xe khác đến đón họ. Vừa đến bệnh viện, cậu lập tức thay áo blouse rồi xuống xe, lao vào cấp cứu người bị thương, hoàn toàn không để ý đến điện thoại. Điện thoại cậu để trong túi áo khoác, mà áo khoác lại để trên xe lúc thay đồ. Thế nên cả đêm qua cậu không hề nhận được cuộc gọi nào từ Trì Kính.
Suốt đêm cậu bận đến mức không có thời gian uống nước, cũng quên mất việc liên lạc với Trì Kính.
“Em không mang điện thoại theo, hôm qua bận quá, quên mất phải gọi cho anh.” Dư Văn Gia nhíu mày, “Xin lỗi.”