\”Không sao, về nhà rồi.\”
Cuối cùng Trì Kính lại không thể cùng Dư Văn Gia đi xem phim.
Vì ba ngày sau đó, anh nhận được một nhiệm vụ khẩn cấp phải ra nước ngoài.
Lekitan những năm gần đây liên tục xảy ra nội chiến cục bộ, tình hình trong nước ngày càng căng thẳng. Hai ngày trước, thủ đô bùng nổ xung đột, các phần tử vũ trang tiến hành không kích, chính phủ lập tức ban bố lệnh phong tỏa toàn bộ không phận, cấm mọi chuyến bay dân sự hoạt động. Một số công dân Trung Quốc chưa kịp sơ tán hiện đang bị kẹt lại, và Trì Kính đã nhận lệnh đến Lekitan hỗ trợ nhân viên ngoại giao địa phương trong công tác sơ tán công dân.
Trước đây Trì Kính rất ít khi chủ động nói với Dư Văn Gia về công việc của mình, nhưng từ sau khi kết hôn, anh lại bắt đầu chia sẻ nhiều hơn. Vì mỗi lần anh đi công tác, Dư Văn Gia đều muốn biết rõ anh đi đâu, làm gì.
Lần này cũng vậy.
Chiến dịch sơ tán tất nhiên mang nhiều rủi ro không thể đoán trước. Dư Văn Gia biết lần công tác này của Trì Kính khác với những lần trước, nhưng dù lo lắng đến mấy cũng không để lộ ra. Chỉ trong ngày tiễn anh ra sân bay, cậu nhẹ nhàng nói: “Chờ anh về.”
Lekitan là quốc gia đầu tiên Trì Kính được phái đến. Sau khi hạ cánh, người đến đón anh là lão Chung, một đồng nghiệp cũ của anh, hiện là bí thư thứ nhất của đại sứ quán, thường trú tại đây.
Toàn bộ chuyến bay dân sự đều bị hủy, sân bay chật kín công dân Trung Quốc đang bị mắc kẹt không thể về nước.
Chuyến bay đặc biệt do chính phủ sắp xếp đã đến nơi, nhóm đầu tiên sẽ rời khỏi thủ đô Lekitan trên chuyến bay này.
“Kết hôn hồi nào vậy?” Trên đường trở về đại sứ quán, lão Chung liếc thấy chiếc nhẫn trên tay Trì Kính, hỏi: “Không thèm báo cho tôi một tiếng.”
Trì Kính cười đáp: “Có báo thì anh cũng đâu về được, chẳng lẽ còn định quay về dự đám cưới tôi sao?”
“Cậu nói chuyện đúng là khó nghe quá. Nói một tiếng thôi mà, không đi được thì tôi cũng có tư cách được biết chứ?”
Trì Kính gật đầu: “Có tư cách có tư cách, đương nhiên có tư cách rồi. Chị dâu với bé Quả Quả dạo này thế nào? Sức khỏe ổn cả chứ?”
“Ổn cả.”
Lão Chung công tác dài hạn ở nước ngoài, vợ và con gái ở trong nước, một năm không gặp được mấy lần.
Trì Kính vừa đến đại sứ quán đã phải tham gia cuộc họp khẩn. Tại cuộc họp, tham tán đại sứ quán đưa ra các chỉ thị cụ thể cho kế hoạch sơ tán lần này. Công tác sơ tán được chia làm hai hướng: đường hàng không và đường thủy. Trì Kính phối hợp với cán bộ ngoại giao sở tại để hỗ trợ đưa công dân Trung Quốc còn mắc kẹt tại các khu vực khác nhau trở về nước.
Trước khi đi, Dư Văn Gia dặn anh mỗi ngày phải báo tin bình an. Trì Kính đều đặn gửi tin nhắn cho cậu vào mỗi tối trước khi ngủ. Lekitan và Trung Quốc chỉ lệch múi giờ hai tiếng, nên sinh hoạt của hai người vẫn khá đồng bộ. Có lẽ Dư Văn Gia cũng bận rộn, lần nào cũng trả lời sau mười giờ tối.