BẠN ĐANG ĐỌC
LƯỠNG TÍNH (thụ có bpsd nam và nữ)
[Ngứa – Cáp Cáp Cáp Cáp Cáp Cáp/ Tiểu Hợp Cáp Điểu Tử]
Thân thể Lâm Loan có nỗi niềm khó nói, mà hàng xóm nhà cậu lại là một vị bác sĩ lạnh tanh…
– Tags: Hiện đại, cao H, song tính, đẹp mềm mại thụ x dịu dàng côn…
Lâm Loan bước từng bước dọc bờ sông.
Cậu vẫn mặc chiếc áo ngủ hình chú chó béc-giê, có điều bộ quần áo trắng tinh của cậu giờ đây đã trở nên lấm lem bùn đất vì lội mưa lâu dài. Đặc biệt, túi quần, túi áo Lâm Loan lại càng thêm bẩn thỉu: cậu nhặt đầy sỏi đá từ sân cỏ rồi nhét vào trong túi.
Cậu cứ nhét mãi, cho đến khi hòn sỏi cuối cùng lấp đầy túi áo. Sau đó Lâm Loan cài chắc hai khuy áo và vỗ vỗ lên thân mình, cảm thấy giờ mình đã có thể xuống nước. Từ thời khắc Lâm Dung rời đi, tương lai duy nhất dành cho Lâm Loan chính là tự kết thúc tính mạng của mình.
Lâm Loan không biết bơi, nước sông ở đây thì vừa không sâu vừa trong vắt, đứng trên bờ có thể nhìn lờ mờ thấy đáy.
L là một quốc gia ven biển, do đó thật ra sẽ có rất nhiều lựa chọn cho một người muốn tự sát bằng cách chết đuối. Tuy nhiên Lâm Loan lo ngại nếu mình chết ở nơi khác thì chưa chắc người ta đã phát hiện thi thể ngay, mà nếu vậy thì Lâm Dung có thể sẽ dùng cớ cậu mất tích để chuốc phiền phức cho Chu Tân mất. Dù gì nhà bọn cậu cũng ở ngay đối diện, ngày nào chưa tìm thấy Lâm Loan, là ngày ấy Lâm Dung sẽ có cớ khiến Chu Tân không được sống yên ổn.
Trong khi đó, con sông này ở gần trung tâm thành phố, thường xuyên có người lang thang tìm đến nghỉ ngơi ngay kế cận. Mà nước sông nông choèn ở đây giúp người ta hễ đến gần là sẽ phát hiện ra thi thể chìm xuống vì nhét đá của Lâm Loan. Ngoài ra Lâm Loan có để hộ chiếu của mình trong ví tiền, rất nhanh thôi, rồi cảnh sát cũng sẽ biết người tự sát là ai.
Đây là cách duy nhất và là phương thức tự sát tốt nhất Lâm Loan có thể nghĩ ra. Từ đây, cậu sẽ thoát khỏi nhà họ Lâm, bác sĩ Chu sẽ không bị quấy rầy, mối quan hệ giữa cậu và bác sĩ Chu sẽ không ngày càng rạn nứt- hoặc chí ít sẽ không tệ hơn bây giờ. Mà cách thức tự sát của Lâm Loan cũng sẽ không tạo cơ hội cho bất luận kẻ nào nghi ngờ hoặc gây bất lợi cho Chu Tân. Lâm Loan cho rằng thế là đủ rồi, cậu đã sẵn sàng rồi, lời nhắn gửi đến Chu Tân trên giấy đã là tất cả mọi điều cậu muốn nói.
Lâm Loan chậm rãi bước đến giữa lòng sông.
Mưa đã tạnh rồi.
Toàn thân ướt đẫm nhưng Lâm Loan không thấy lạnh, chẳng qua khi chân trần chạm vào mặt nước, cậu vẫn không khỏi cảm thấy lạnh thấu xương. Lâm Loan chờ một lát để cơ thể làm quen, rồi tiếp tục bước về phía trước.
Chẳng mấy chốc nước sông đã cao ngang đầu gối, ngập đến đùi, rồi đến bụng cậu. Lâm Loan bắt đầu nghĩ về quá khứ từ khi sinh ra đến giờ. Cậu bỗng chốc nhận ra mình không nhớ nổi bất kỳ quá khứ nào đau khổ, nhắm mắt lại, trong đầu cậu chỉ còn lại mỗi Chu Tân.
Cậu thấy Chu Tân lái xe đến ngã tư đèn xanh đèn đỏ thì vòng trở lại, đi về nơi có cậu đang đứng trú mưa dưới bóng cây. Sau đó hắn lầm lì xách túi của cậu lên, còn cậu thì vừa ngại ngần vừa cảm ơn rối rít.
Đó là lần đầu họ chính thức gặp nhau. Khi ấy Lâm Loan đã biết Chu Tân là người lạnh mặt nhưng nhiệt tình, là người rất lương thiện.
Cậu thấy Chu Tân không chế giễu cơ thể dị dạng của mình, giúp mình gọi điện thoại hỏi thăm, còn đưa mình đến bệnh viện. Rồi Chu Tân ăn cá bị dây sốt lên môi, cậu liền dùng giấy ăn lau giúp hắn. Chẳng qua tay rút về rồi mà tim cậu vẫn còn đập mạnh mẽ.