BẠN ĐANG ĐỌC
LƯỠNG TÍNH (thụ có bpsd nam và nữ)
[Ngứa – Cáp Cáp Cáp Cáp Cáp Cáp/ Tiểu Hợp Cáp Điểu Tử]
Thân thể Lâm Loan có nỗi niềm khó nói, mà hàng xóm nhà cậu lại là một vị bác sĩ lạnh tanh…
– Tags: Hiện đại, cao H, song tính, đẹp mềm mại thụ x dịu dàng côn…
Lâm Loan nghiêng mình nằm ôm chăn. Ban nãy Chu Tân chỉ để mở một chiếc đèn ngủ ngay đầu giường, Lâm Loan nếu buồn ngủ thì chỉ cần với tay là căn phòng sẽ chìm vào bóng tối.
Mở to cặp mắt, Lâm Loan ngẩn ngơ nhìn chiếc đèn bàn. Bên tai cậu là tiếng nước rì rào truyền ra từ phòng tắm. Cậu bắt đầu đếm, càng đếm càng loạn, nỗi lòng dồn nén không chốn trút khiến cậu ngột ngạt gần chết. Lâm Loan quyết định xuống giường. Với cặp chân trần, cậu nhẹ nhàng bước ra phòng ngủ và tiến về phía phòng làm việc.
Vào đến nơi, Lâm Loan chỉ bật chiếc đèn đặt trên bàn đọc sách. Ánh đèn chiếu sáng một góc bàn nho nhỏ làm cho cảnh tượng diễn ra trông lén lút vô cùng. Lâm Loan nhớ Chu Tân đặt tài liệu ở ngăn kéo thứ hai, sau khi lấy ra một cách cẩn thận, cậu thấy đó là tư liệu về bệnh viện Chúng Thịnh mới mở.
Lâm Loan cất tài liệu về chỗ cũ và thở phào nhẹ nhõm. Thái độ của Chu Tân hôm nay làm cậu chột dạ, cậu lờ mờ cảm giác Chu Tân đã biết hết cả rồi, thế nên anh mới không chịu làm tình với cậu.
Lâm Loan đứng dậy, đang toan tắt đèn thì tầm mắt lại rơi xuống chiếc máy tính cá nhân của Chu Tân. Cậu ngồi xuống lần nữa và ấn nút lệnh ở góc trên cùng bên phải. Cậu vẫn thấy bất an, lời Lâm Dung đã nói chiều nay còn văng vẳng bên tai cậu. Cậu biết mình có cái để lợi dụng nên Lâm Dung sẽ không gửi ảnh ngày xưa của cậu cho Chu Tân trong khoảng thời gian này. Nếu đã thấy những hình ảnh ấy thì Chu Tân sẽ không cố gắng thỏa mãn cậu như vừa rồi.
Nếu đã thấy được, thì nhất định Chu Tân sẽ thấy cậu bẩn thỉu và không chạm vào người cậu.
Máy tính khởi động, ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt trắng bệch của Lâm Loan. Lâm Loan thử nhập ngày sinh của Chu Tân vào ô mật khẩu rồi lại thử cả ngày sinh của mình, nhưng vẫn không mở được. Lâm Loan thở dài, đóng máy tính, và lại trở về phòng ngủ trong khi cố gắng thuyết phục bản thân, cậu không biết Chu Tân đã biết chuyện quá khứ của cậu chưa, chi bằng cứ coi như Chu Tân không biết.
Ngay lúc này, cậu thấy chiếc di động mà Chu Tân để đầu giường bỗng lóe sáng.
Trực giác mách bảo hễ cậu nhìn là sẽ hối hận ngay, nhưng rồi cậu vẫn không kiềm chế được, cậu vẫn cầm lấy chiếc điện thoại và áp ngón tay mình lên nơi cần mật mã.
Lâm Loan vẫn luôn cư xử đúng mực. Cậu không kiểm soát vòng bạn bè của Chu Tân, nhưng Chu Tân lại cho rằng bản thân hắn nên cho Lâm Loan cảm giác an toàn nếu Lâm Loan không chịu chủ động trước. Do đó hắn đã \”ép\” cậu phải lưu vân tay vào máy hắn, để cậu có thể kiểm tra điện thoại hắn bất cứ lúc nào.
Màn hình hiển thị khung chat, đập vào mắt cậu là một bức ảnh của chính cậu.
Trong bức ảnh, trên nền bối cảnh trại mồ côi, Lâm Loan chín tuổi đang đứng bên cạnh Lâm Mưu ngồi xe lăn, ngoài ra còn có Lâm Dung lớn nhỉnh hơn hẳn Lâm Loan và viện trưởng của trại mồ côi năm ấy.
Lúc bấy giờ, không ai nhắc cậu cười, thợ chụp ảnh không nhắc, Lâm Mưu không nhắc, viện trưởng cũng không nhắc. Nhưng Lâm Loan lại bởi biết mình sẽ được nhận nuôi mà nở nụ cười rạng rỡ biết nhường nào. Bốn người xuất hiện trong bức ảnh năm xưa, chỉ có mình Lâm Loan là người duy nhất cười toét miệng. Dù bức ảnh đã cũ làm nhòe đi tầm mắt, nhưng miễn nhìn kỹ thì bất kể là ai, cũng đều có thể thấy được ánh sáng hy vọng ngời ngời trong cặp mắt Lâm Loan.