[1][R18] Ngứa (End) – Chương 16 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[1][R18] Ngứa (End) - Chương 16

BẠN ĐANG ĐỌC

LƯỠNG TÍNH (thụ có bpsd nam và nữ)
[Ngứa – Cáp Cáp Cáp Cáp Cáp Cáp/ Tiểu Hợp Cáp Điểu Tử]
Thân thể Lâm Loan có nỗi niềm khó nói, mà hàng xóm nhà cậu lại là một vị bác sĩ lạnh tanh…
– Tags: Hiện đại, cao H, song tính, đẹp mềm mại thụ x dịu dàng côn…

#1×1
#danmei
#happyending

Món trứng xào cà chua của Lâm Loan trông khá là thảm thiết.

Bưng đĩa ra xong thì chính bản thân cậu cũng thấy rối bời, vừa toan nói mình ra ngoài ăn thôi thì lại thấy Chu Tân gặp hẳn một đũa to, đưa lên mép thổi thổi, rồi nhét vào miệng.

\”Rất ngon.\” Chu Tân vừa nói vừa gắp thêm.

Nửa tin nửa ngờ, Lâm Loan cùng gắp thử một miếng. Cậu thấy mùi vị này cố lắm cũng chỉ đến mức ăn được mà thôi, chứ tuyệt đối không thể khen ngon cho nổi.

Bình thường Lâm Loan sẽ tự bới móc tay nghề nấu ăn của mình một chút, nhưng hôm nay, không chỉ cậu, mà ngay cả Chu Tân cũng không có hứng thú nói chuyện nhiều. Hai người lặng lẽ ăn xong bữa tối rồi thu dọn bát đũa, sau đó Chu Tân tiến vào phòng làm việc của hắn.

Về phần Lâm Loan, cậu ngồi trên ghế sofa phòng khách, ôm Lưng Đen và xem talk show với tâm trạng buồn chán. Diễn giả vui tính luôn chọc cười khán giả mà lại chẳng thể nâng tâm trạng giúp Lâm Loan. Thi thoảng, cậu sẽ nhìn về hướng cửa phòng làm việc của Chu Tân, cậu muốn vào, nhưng đồng thời lo sợ mình sẽ quấy rầy anh ấy.

Đây không phải lần đầu Chu Tân mang việc về nhà. Hơn nữa, hắn đã bảo Lâm Loan có vấn đề gì thì cứ trực tiếp tiến vào mà không cần lo gây ảnh hưởng đến hắn.

Nhưng Lâm Loan vẫn không sửa được thói quen của mình. Trong tiềm thức, cậu luôn cho rằng việc Chu Tân trở thành bạn bè và người yêu của mình là một điều gì đấy vô cùng to tát, được ở bên Chu Tân là cậu đã mãn nguyện rồi, cậu không dám đòi hỏi gì hơn thế nữa.

Cảm xúc luống cuống làm Lâm Loan không thể nghe nổi tiếng pha trò từ TV. Tay cậu liên tục gãi lên cổ bé cún. Đã được gần một tháng kể từ ngày đón bé cún về nhà, nhưng hai người bọn cậu vẫn chưa chọn được cho nó cái tên nào mỹ miều cả, mà vẫn chỉ gọi là Lưng Đen theo đặc điểm có sẵn của bé cún. Bé Lưng Đen lớn rất nhanh, thoạt nhìn đã nhận ra ngay sự thay đổi của nó. Hiện giờ Lâm Loan đã không thể bế nó dễ dàng như mới đầu, chờ qua mấy tháng nữa thì có khi chính Lưng Đen mới là người cõng cậu.

Nếu như còn có những ngày sau.

Lâm Loan cúi đầu cọ cọ lên đôi tai của bé cún. Bé con thì lúc lắc cái đầu, hấp háy cặp mắt, rồi gắng sức vểnh đôi tai. Nó đã thành công, mỗi tội chẳng mấy chốc đôi tai đã lại cụp xuống. Bé Lưng Đen ỉu xìu mà lăn lộn trong lòng Lâm Loan, Lâm Loan xoa đầu và an ủi nó không cần vội vã.

\”Em nhìn này, em chỉ cần lớn thêm tí nữa thôi, chừng một hai tháng nữa, là em có thể dựng tai được rồi.\”

Nói đoạn Lâm Loan tắt TV và ôm cún con về trong nhà gỗ.

Hiện giờ, trong lúc ngồi nhìn bé cún ngủ say trong tư thế cuộn tròn cơ thể, Lâm Loan bắt đầu hồi tưởng lại quãng thời gian ngắn ngủi vừa mới qua đi. Trước đây cậu không có thứ gì, vậy mà kể từ khi gặp Chu Tân, dường như cậu đã trở thành người hạnh phúc nhất thế gian, người chưa bao giờ phải chịu dù chỉ một thương tổn.

Thế rồi Lâm Loan gõ cửa, đợi chốc lát cậu mới chậm rãi đẩy cửa vào. Cậu nhìn thấy Chu Tân- vốn dĩ đang ngồi trên ghế xoay- nay quay mặt lại đối diện với cậu sau khi nghe tiếng gõ cửa. Lâm Loan còn thấy cả tài liệu và máy tính xách tay đặt trên bàn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.