BẠN ĐANG ĐỌC
LƯỠNG TÍNH (thụ có bpsd nam và nữ)
[Ngứa – Cáp Cáp Cáp Cáp Cáp Cáp/ Tiểu Hợp Cáp Điểu Tử]
Thân thể Lâm Loan có nỗi niềm khó nói, mà hàng xóm nhà cậu lại là một vị bác sĩ lạnh tanh…
– Tags: Hiện đại, cao H, song tính, đẹp mềm mại thụ x dịu dàng côn…
Từ ngày đó trở đi, Chu Tân trở thành khách quen của nhà hát.
Không phải ngày nào hắn cũng đến, hắn không có nhiều thời gian trống ở viện đến vậy. Tuy nhiên chỉ cần hắn rảnh là Lâm Loan sẽ luôn thấy mặt Chu Tân ở nhà hát.
Cũng từ ngày ấy, Chu Tân chỉ mua vé đúng vị trí bên rìa tầng hai. Đây không phải vị trí thuận lợi gì, giá cả lại rẻ rúng. Với điều kiện của Chu Tân thì hắn hoàn toàn có thể chọn những ghế ngồi có tầm nhìn đẹp gấp bội lần. Còn nơi hắn chọn, tuy bị hạn chế tầm nhìn về sân khấu nhưng lại có thể quan sát toàn bộ khu biểu diễn của nhạc công. Điều này giúp Lâm Loan chỉ cần nghiêng đầu là biết Chu Tân hôm nay đến hay không đến. Mỗi lần hắn đến, Lâm Loan đều hứng khởi vô cùng, lúc nào cậu cũng cúi chào về phía Chu Tân trước mỗi lần biểu diễn. Cứ thế dần dà chỉ huy và các nhạc công đều có ấn tượng về Chu Tân.
Duy có một điều chính Lâm Loan cũng không hề hay biết: ngay cả trong lúc buổi diễn đang diễn ra, Chu Tân vẫn luôn nhìn vào khoang nhạc, như thể hắn tới đây không phải để xem nhạc kịch hoặc ballet, mà là chuyên để thưởng thức âm nhạc.
Sau khi kết thúc buổi diễn, Chu Tân sẽ chờ Lâm Loan cùng về. Ngày đầu họ vẫn đi dọc theo con đường quen thuộc thường hay đi, thành ra có cố thả chậm bước chân thì họ cũng sẽ về đến nhà chỉ trong chưa đầy mười phút. Cảm giác cả hai đều còn lưu luyến khoảnh khắc sánh vai, nên về sau thì hai người tự động ăn ý mà la cà bên sông thêm đôi chút.
Một lần nọ, do Lâm Loan cần đi siêu thị sắm đồ, nên hai người đến trung tâm thương mại gần nhà hát. Tại đây Lâm Loan mua ít sữa và yến mạch, trong lúc đến quầy thu ngân họ có lướt qua quầy hàng cho thú nuôi. Nhìn hình ảnh chú chó nhỏ lông vàng trên bao bì sản phẩm, Lâm Loan vô thức bước chậm hơn bình thường. Thậm chí đi qua rồi mà hình chú chó vẫn luẩn quẩn hoài trong tâm trí cậu, ánh mắt cũng lờn vờn quanh hướng ấy với vẻ ngập ngừng.
Thanh toán xong Chu Tân xách đồ giúp cậu và hỏi trên đường về: \”Thích thú nuôi hở?\”
Lâm Loan gật đầu.
\”Thích loại nào?\”
Lâm Loan liền vung hai tay: \”To đùng ấy ạ! Loại mà em ấn nó một cái nó sẽ vui vẻ vật ngã em luôn ấy.\”
Câu trả lời của cậu hơi khác so với những gì Chu Tân tưởng tượng. Hắn cho rằng Lâm Loan sẽ thích kiểu thú cưng ngoan ngoãn cỡ trung như Golden, nhưng theo lời cậu miêu tả thì có lẽ cậu thích giống chó kéo xe Alaska hoặc chó chăn cừu Berger hơn.
\”Như là Berger Đức ấy hả?\”
\”Berger cũng được đó, em rất thích giống này. Trong tưởng tượng của em, nuôi một bé Berger Đức từ khi còn bé tí, rồi chờ đến khi hai tai bé ngày một dài, ngày càng dựng thẳng, ngày càng to lớn uy phong, thì hẳn sẽ thấy tự hào lắm lắm! Bác sĩ Chu không thích các bé chó lớn ạ?\”
\”Thích.\” Chu Tân trả lời hơi vội vã vì hắn thật sự không có hứng thú đặc biệt gì với vật nuôi cả, mà cũng chưa từng nuôi thú bao giờ. Hắn lại hỏi Lâm Loan, \”Sao cậu lại thích chó cỡ lớn thế? Nhỡ cậu không dắt nổi thì sao?\”
\”Thì em muốn bé chó lớn đến mức không dắt nổi mà. Có một bé chó khổng lồ như vậy thì sẽ thấy rất an toàn, không còn sợ gì hết.\”