Cố tiểu yêu nước miếng bắn tung tóe, say sưa kể với hỏa hồ ly về công việc làm \”đại lão giả gái\”, dạng nghề này bây giờ đang rất hot, mấy anh chị trai xinh gái đẹp đều thích, mà họ cũng không tiếc tiền donate. Chỉ cần hỏa hồ ly chịu làm, một tháng có thể giàu lên trông thấy, nuôi cả đống hồ ly con cũng không thành vấn đề.
Nghe xong phần giới thiệu của Cố Giai Mính, hỏa hồ ly lập tức dựng lông: \”Cậu muốn tôi bán rẻ sự ngây thơ à? Thế này khác gì mấy nghề bán cười thời xưa? Tôi còn là giống đực đấy!\”
Cố Giai Mính cười ngặt nghẽo: \”Tôi có bảo anh mặc đồ con gái đâu, cũng không bắt đi làm kỹ nữ, anh căng cái gì?\”
Hỏa hồ ly vẫn bực: \”Dù sao tôi cũng không làm cái nghề đó. Không có việc gì thì thôi, tạm biệt!\” Giọng hắn trầm trầm như bị ép xuống giếng, vừa trầm vừa buồn lại còn lạnh tanh.
Cố Giai Mính quýnh lên: \”Đừng đừng đừng, đừng vội dập máy! Tôi nghĩ có một việc khác hợp với anh đấy.\” Cậu cũng thấy bất lực, con hồ ly này không ưa nhân loại, muốn thay đổi suy nghĩ của hắn đúng là quá khó. \”Tôi nhớ công ty mình đang tuyển người trông thú cưng. Anh nuôi nhiều hồ ly con như vậy, tụi nhỏ chắc chắn nghe lời anh lắm. Anh bảo tụi nó hóa thành nguyên hình, ngày thường cứ nằm dài ra ngủ, đảm bảo khán giả nhìn thấy sẽ xuýt xoa: [Trời ơi đáng yêu quá trời luôn!]\”
Hỏa hồ ly ngạc nhiên: \”Giờ con người ngu đến thế rồi à?\”
Cố Giai Mính cạn lời: \”…… Không phải ngu, mà là nhiều người thích động vật lông xù. Người ta hiền lắm, yêu quý động vật nữa kìa. Không phải ai cũng như anh, nhìn thấy là muốn đánh. Giờ còn có luật bảo vệ động vật, với cả nhiều tổ chức tình nguyện hỗ trợ nữa. Anh đừng suy nghĩ cực đoan quá, người tốt kẻ xấu gì cũng có, yêu tinh cũng vậy, không phải ai cũng xấu xa đâu.\”
Hỏa hồ ly khịt mũi cười khẩy, chẳng biết là đang chê con người hay chê chính mình, rồi thở dài thật mạnh: \”Được rồi, tối tôi dẫn tụi nhỏ qua nhà cậu. Dạy tôi làm sao cho đúng. Nhưng tôi không lộ mặt đâu!\”
Cố Giai Mính nhìn điện thoại bị tắt ngang, nhướng mày. Nói thật, chính cậu cũng chưa biết phải dạy sao nữa. Nhưng fan của cậu chỉ cần nhìn thấy Mặc nhóc con thôi là đã hú hét rồi: [A! Tiểu Mặc đáng yêu quá!] Đám tiểu hồ ly chắc cũng chẳng cần làm gì nhiều đâu.
Cố Giai Mính: \”Nhi tạp!\” Cậu buông điện thoại xuống, đi tìm Mặc Trạch Dương: \”Ba ba có một nhiệm vụ vừa vinh quang vừa gian nan muốn giao cho con!\”
Mặc Trạch Dương đang ôm bóng đá định kéo Mặc tổng ra sân đá vài hiệp thì dừng lại ngay, mặt mũi nghiêm túc hỏi: \”Nhiệm vụ gì vậy?\”
Cậu bé tưởng nhiệm vụ vinh quang gian khổ thì chắc phải to tát lắm, cực kỳ thử thách!
Cố Giai Mính nâng mặt bé lên, xoa cái má mũm mĩm, cười tít mắt nói: \”Tối nay sẽ có một chú mang mấy tiểu hồ ly tới nhà mình. Lúc đó con nhớ hóa thành hồ ly chơi cùng tụi nó nha. À, nhưng nhớ giấu cái đuôi kỹ vào đó.\”
Mặc Trạch Dương lập tức bắt lỗi: \”Vậy lúc có máy quay, con không được nói chuyện phải không?\”
Cố Giai Mính chỉ muốn bế nhóc lên mà tung trời: [Con trai nhà ai vừa thông minh vừa dễ thương thế này!]