Mặc tổng khí thế rảo bước tới bên cạnh Cố Giai Mính, chưa đợi cậu hỏi đã chủ động giải thích lý do mình xuất hiện: \”Sáng nay chợt nhớ ra mỗi mười lăm hàng tháng Nhất Phẩm Lâu đều có món gà say mà em thích, nên anh đặt trước một con. Tiện lúc rảnh buổi sáng, mang tới luôn cho em ăn trưa.\”
Cố Giai Mính vừa nghe đến gà say Nhất Phẩm Lâu, bao nhiêu lời tính lừa Mặc tổng quay về đều nuốt sạch, mừng rỡ ôm lấy hộp cơm: \”Oa! Em thèm món này lâu lắm rồi đó!\”
Đầu bếp của tiệm đó là một con chồn tu thành tinh, tay nghề làm gà cực đỉnh. Chỉ tiếc mỗi tháng làm đúng một lần, mỗi lần chỉ bán đúng 100 con, muốn ăn là phải đặt sớm từ trước.
Mặc tổng nhẹ nhàng lấy lại hộp cơm, mỉm cười: \”Anh ngồi chờ bên cạnh, em quay xong rồi ăn.\”
Cố Giai Mính: \”……\”
[Ủa chứ quay kiểu gì đây? Không ôm eo thì cũng sờ mặt, sao mà quay nổi?!]
Vương đạo hét lớn qua loa: \”Cố Giai Mính, mau trở lại quay tiếp đi!\”
Cố Giai Mính bước chân rề rề quay lại chỗ cũ, mỗi bước như rút hết sức lực, Mặc tổng nhìn dáng đi đó mà khóe môi cũng nhếch lên theo.
Cảnh quay bắt đầu lại, Cố Giai Mính nhảy xuống nước trước, Bùi Bằng theo sau, ôm lấy eo cậu. Nhân viên hậu kỳ kéo cả hai bằng dây buộc vào lưng để họ cùng bật khỏi mặt nước.
Đáng ra cảnh này không có gì khó, rất đơn giản, ai ngờ đúng lúc Bùi Bằng ôm eo Cố Giai Mính thì cậu theo phản xạ… phang cho một chưởng bay xa cả mét.
Đạo diễn: ⊙▽⊙
Bùi Bằng hụt hơi ngoi lên khỏi mặt nước, suýt nữa bị sặc. Vừa nổi lên đã dở khóc dở cười hỏi: \”Em bị gì vậy?\”
Cố Giai Mính hít một hơi sâu, theo phản xạ quay đầu nhìn Mặc tổng. Mặc tổng chỉ mỉm cười nhè nhẹ, mặt không biểu cảm gì thêm.
Cố Giai Mính áy náy nói: \”Xin lỗi nha, em phản xạ theo bản năng á.\”
Bùi Bằng: \”……\”
[Rõ ràng là sợ chồng ghen!]
Hai người phải quay lại lần nữa, lần này thì thuận lợi hơn nhiều. Nếu không soi kỹ thì cũng không thấy Cố Giai Mính có chút cứng đơ cả người vì sợ.
Tiếp theo là cảnh cả hai bị kẹt lại trong khe núi, trên đầu có một vòng phép khổng lồ, muốn thoát ra phải tốn sức, chờ đến khi hồ yêu hồi phục thì hai người hợp lực mới ra được.
Sau đó là đến phân cảnh Cố Giai Mính trêu chọc Bùi Bằng. Cậu đưa tay run run định chạm mặt anh ta, vừa cảm thấy phía sau có cái gì cấn vào lưng là biết liền — là ánh mắt nhà mình đang đốt tới.
[Cái lưng bị ai đó chọc tới mức dựng sống!]
Dù không quay đầu cũng biết Mặc tổng đang mỉm cười nhìn cậu với một tâm trạng vô cùng nguy hiểm.
Bùi Bằng cố tình cúi sát mặt vào tay Cố Giai Mính, bật cười: \”Mặt tôi đâu có gắn bẫy, em sợ gì? Sờ đi!\”
Tay Cố Giai Mính run lẩy bẩy: cậu không hề muốn sờ!