Bùi Bằng vội vàng chạy lại cười hì hì hoà giải: \”Được rồi được rồi, nghỉ chút đã, tìm lại cảm xúc đi, ai cũng mệt rồi mà.\”
Vương đạo trừng mắt: \”Ai làm đạo diễn? Tôi hay cậu?\”
Bùi Bằng vẫn tươi cười: \”Ngài là đạo diễn, em là lính quèn. Lính quèn muốn xin miếng nước uống, mong đại đạo diễn cho chút thời gian nghỉ.\”
Vương đạo bị làm trò như vậy cũng đành thở dài: \”Nghỉ một lát đi.\”
Thật ra ngay từ lúc chuẩn bị quay, ông đã biết để Bạch Vũ vào vai này sớm như vậy là một thử thách không nhỏ. Nhưng ông vẫn thấy thằng nhóc này thông minh, tưởng nó có thể sớm vượt qua, đến lúc đó diễn xuất sẽ lên tầm mới. Có điều, có lẽ vì ông kỳ vọng cao quá, nên mới dễ nổi nóng như vậy.
Bạch Vũ rưng rưng chạy đến tìm Cố Giai Mính: \”Mính ca, giờ phải làm sao đây?\”
Cố Giai Mính: \”……\”
[Cảm giác như mình đang trông trẻ vậy.]
Cậu uống một ngụm nước, đưa tay vén đám tóc rối bạc trắng ra sau, chỉ tay xuống đất trước mặt mình: \”Ngồi xổm xuống, ngẩng đầu nhìn tôi.\”
Bạch Vũ không hỏi tại sao, lập tức ngồi xổm xuống, làm y như lời, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Cố Giai Mính.
\”Đầu tiên, em phải nhớ kỹ thân phận của mình, điều này phải luôn ghi khắc trong đầu. Chỉ cần quay phim là không được quên: em là cấp dưới của tôi, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn tôi như vậy, cả đời chỉ có thể ngồi dưới chân tôi, vĩnh viễn không thể ngang hàng với tôi, hiểu chưa?\”
Cố Giai Mính cúi đầu, ánh mắt khóa chặt vào mắt Bạch Vũ, mang theo khí thế áp đảo của người ở vị trí trên, từng lời từng chữ đều như tạo áp lực lên người kia.
Bạch Vũ mắt sáng lấp lánh, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: \”Hiểu rồi!\”
Lam Sâm đứng bên cạnh mặt lạnh như tiền, [Vị trí dưới chân chủ nhân đó, chỉ có thể là của tôi! Đồ chuột không biết xấu hổ!]
Cố Giai Mính: \”……\”
\”Hư đốn!\” Cố Giai Mính giận quá, đập một phát lên đầu Bạch Vũ: \”Lo mà nhập vai trước đi! Hiểu cái gì chứ!\”
[Một đứa nhóc ngốc nghếch! Một cái bình giấm sống!]
Cố Giai Mính cảm thấy mình mới là người khổ nhất ở đây, bị kẹt giữa hai tên này, đúng là bị coi thường quá mức!
Bị gõ một cái, Bạch Vũ cuối cùng cũng tỉnh táo lại, không còn mộng mơ cái kiểu \”thần tượng của tôi đang nhìn tôi nữa\”, hít một hơi sâu rồi nhắm mắt lại, cố gắng nhập vai.
Cố Giai Mính lại cúi xuống, lần nữa giao ánh mắt với Bạch Vũ. Ánh mắt hai người chạm nhau, lần này ánh mắt Bạch Vũ đã sâu hơn. Cố Giai Mính khẽ nâng cằm Bạch Vũ lên, sát lại gần, ghé vào tai cậu ta nói nhỏ: \”Vẫn chưa đủ, ánh mắt của em vẫn chưa đủ tối. Em muốn giam tôi ở bên mình, nhưng lại không dám để tôi biết tình cảm của em. Ham muốn chiếm hữu đó, chỉ có thể bộc phát trong một khoảnh khắc ngắn, khi tôi không chú ý, khoảnh khắc đó mới là lúc em diễn hay nhất.\”
\”Đúng rồi, giờ khá hơn rồi. Em không thích tôi gần gũi với người khác, ai thích tôi, em đều muốn loại bỏ hết.\”
Thấy ánh mắt Bạch Vũ dần tối lại, Cố Giai Mính đứng dậy, khóe miệng cong lên. [Đúng là một con chuột lanh lợi, cuối cùng cũng tìm được cảm xúc rồi. Trước giờ cậu ta vẫn không nắm được, là vì sống trong môi trường quá ấm áp, tâm hồn còn sạch sẽ, chẳng có bóng tối gì để bám vào cả.]