Bạch Vũ nhận ra rõ ràng có một luồng khí \”không thân thiện\” đang nhắm vào mình, bèn nhanh chóng kiếm một cái ghế thấp hơn, đặt ngay bên chân Cố Giai Mính, rồi ngồi xuống như một đứa nhỏ, hai tay nâng bánh kẹp thịt, vừa ăn vừa nói nhỏ nhẹ: \”Em có chín ông anh.\”
Cố Giai Mính (⊙o⊙)!
Chín?!
[Bạch mẹ sinh đẻ khỏe thiệt đó!]
Bạch Vũ gãi đầu ngượng ngùng: \”Các anh em em công việc không được ổn định lắm. Em nghe nói anh mở công ty yêu tinh, giờ còn tuyển người không ạ? Mấy anh em em cái gì cũng làm được hết, đặc biệt là bên mảng xây dựng – đào hầm, phá dỡ, chuyển nhà, làm cực nhanh luôn!\”
Nói đến đây, tuy là đang nhờ vả xin việc cho các anh mình, nhưng trước mặt thần tượng, Bạch Vũ vẫn không dám khoác lác quá nhiều. Thật ra mấy ông anh ấy đúng là cực kỳ có tay nghề: một ngày có thể khoét xong cả ngàn mét đường hầm kiên cố, bên trong chạy tàu mấy chục năm vẫn ổn! Còn phá dỡ nhà thì nhanh khỏi nói, thoắt cái là sập nguyên tòa!
Cố Giai Mính gật gù: \”Chắc là kiếm được. Ăn xong để anh hỏi thử.\”
Đôi mắt Bạch Vũ lập tức sáng rực như đèn pha, cậu ta ngồi chồm hổm bên chân Cố Giai Mính, chỉ thiếu nước vẫy đuôi như cún con! Nhìn bộ dạng ngưỡng mộ đó, Cố Giai Mính chỉ biết cạn lời.
[Đứa nhỏ ngốc nghếch, nhìn cái ánh mắt này thôi mà đã thấy khó lòng từ chối…]
Ăn xong bánh, Cố Giai Mính móc điện thoại ra gọi ngay cho Mặc tổng: \”Chồng ơi, gửi cho em số của người phụ trách bên công ty nhân sự yêu tinh đi.\”
Chồng nhà họ Cố – Mặc tổng – phản hồi cực nhanh, gửi card ngay lập tức. Tốc độ khỏi chê.
Cố Giai Mính tỏ rõ thái độ hài lòng với độ nghe lời của chồng, liền gọi thẳng đến người phụ trách, bảo là muốn giới thiệu chín yêu tinh đến làm việc. Tất cả đều là cao thủ trong ngành xây dựng – từ đào hầm tới phá nhà – hỏi xem có nhận không.
Đầu dây bên kia trả lời dứt khoát: \”Nhận luôn! Cho qua bên bộ phận nhân sự. Bên tôi đang thiếu đúng dạng người thế này, gần đây có mấy khu cần phá dỡ, rất cần yêu tinh biết đào hầm. Kêu bọn họ nhanh chóng qua báo danh nhé.\”
Bạch Vũ nghe xong mắt sáng như sao: \”Mính ca! Cả đời em nướng bánh kẹp thịt cho anh ăn!\”
Cậu ta xúc động đến mức định nhào ôm đùi Cố Giai Mính. Trong mắt cậu, thần tượng không còn đơn thuần là yêu tinh nữa – là thần thánh rồi!
Cố Giai Mính nhanh tay túm cổ áo cậu kéo ra: \”Cậu đâu phải mới ra nghề, giữ hình tượng chút coi!\”
Bạch Vũ ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt long lanh: thần tượng nói sao, thì em nghe vậy!
Cố Giai Mính thở dài mệt mỏi: [Cái tên chuột này, nói gì cũng không lọt tai nổi!]
Lúc này, Lam Sâm tức đến mức lá cây cũng sắp cuộn lại! [Cái con chuột mặt dày này!]
Cảm nhận được sự bất mãn vi tế toát ra từ cái chậu hoa lan tinh kia, Cố Giai Mính đưa tay xoa đầu Bạch Vũ một cái. Trong khi Bạch Vũ hớn hở tận hưởng giây phút được thần tượng vuốt tóc, thì mắt Lam Sâm bên cạnh sắp chuyển xanh luôn rồi.