Trẻ con trước khi thu âm đều phải qua một lớp huấn luyện ngắn, có thầy cô dạy cách nói thế nào cho dễ thương, để người chơi game cảm thấy được niềm vui nuôi con. Mấy giáo viên này đều dạy một kèm một, tuổi còn trẻ, dễ gần. Cố Giai Mính và Mặc Trạch Dương được sắp vào một phòng thu rộng chừng bốn năm chục mét vuông, bên trong có sẵn màn hình đang phát hoạt hình.
Nhân viên cười nói: \”Ngài chờ một chút nhé, cô giáo Hồ bị kẹt xe, lát nữa tới ngay.\”
Chờ nhân viên ra ngoài rồi, Mặc Trạch Dương ngó qua cái đồng hồ điện tử Cậu Bé Bọt Biển trên tay, nhăn mày lại: \”Ba ba, không phải hẹn giờ trước rồi sao, sao cô giáo lại tới trễ?\” Nhóc con học được từ Mặc tổng đức tính đúng giờ, không thích những ai hẹn mà tới trễ, cảm thấy không lễ phép chút nào.
Cố Giai Mính cười xoa đầu con: \”Ai rồi cũng có lúc gặp chuyện không may, trợ lý nói là kẹt xe mà, mình thông cảm cho người ta một chút. Không phải cố tình thì mình cho qua.\”
Mặc Trạch Dương nghiêm túc gật đầu: \”Phải có lòng bao dung, nhưng cũng phải có giới hạn, nếu người ta quá đáng thì con sẽ giận!\”
[Đây chính là daddy dạy đây mà.]
Cố Giai Mính âm thầm chấm điểm cho con trai. Trẻ con không thể dạy thành thánh sống, ngoài đời không ăn thịt người thì sẽ bị người ta ăn.
Chẳng bao lâu sau, cô giáo Hồ chạy tới, là một cô gái trẻ chừng hai mấy tuổi, tóc ngắn, tròn trịa, mặc áo hoodie hồng Hello Kitty. Vừa vào cửa cô đã khúm núm cúi người xin lỗi: \”Thật xin lỗi, em bị kẹt xe, làm trễ thời gian của hai người, em xin lỗi nhiều lắm!\”
Cô cúi gập người 90 độ, mặt mũi sắp khóc đến nơi. Cô chỉ mới vào nghề, lại gặp ảnh đế nổi tiếng như Cố Giai Mính, nếu anh tức giận thì cô coi như tiêu.
Mặc Trạch Dương chớp mắt, nhảy từ ghế xuống, vỗ vỗ vai cô: \”Chị ơi, đừng lo, chị chỉ tới trễ chút xíu à, tụi em không giận đâu.\”
Nhóc quay đầu nháy mắt với Cố Giai Mính: [Chị này bụ bẫm, đáng yêu ghê! Tha cho chị ấy đi! Có thịt thịt là cái gì cũng tha được!]
Cố Giai Mính đỡ trán: cái con hồ ly ngốc này lại đổi thái độ chỉ vì người ta dễ thương là sao!
[Sắc là bệnh, cần chữa!] Về nhà phải dạy lại thôi, không thể thấy ai đẹp là mất cảnh giác. Trư Bát Giới thấy Bạch Cốt Tinh còn thấy đẹp mà bị nó ăn thịt suýt chết đó!
Cô giáo Hồ cảm động dâng trào, ánh mắt nhìn Mặc Trạch Dương như đang nhìn thiên sứ, một đứa trẻ vừa đẹp vừa ngoan ai mà không thích cơ chứ? Cô thầm thề sẽ dạy hết mình!
Cô giáo kéo cái ghế nhỏ ngồi cạnh nhóc, cả hai đều thấp thấp mũm mĩm nhìn rất hợp. \”Trước tiên mình thử đoạn hoạt hình này, tên là Chuyến phiêu lưu của hoàng tử đồng cỏ, là phim hoạt hình nổi tiếng năm nay đó. Em xem qua chưa?\”
Mặc Trạch Dương gật đầu cái rụp: \”Daddy dắt em đi xem rồi!\” Nhóc nắm rõ tất cả nội dung hoạt hình đang hot và cả phim điện ảnh nữa.
Cố Giai Mính liếc sang →_→
[Mặc Uẩn Tề dắt con đi xem phim?]
Hình như đã lâu rồi mình chưa đưa nhóc đi đâu. Cậu cảm thấy có lỗi, vội lôi điện thoại ra tra lịch chiếu phim, tính sau buổi thu sẽ đưa con đi chơi.