14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa – Chương 93 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa - Chương 93

Cố Giai Mính bị ông Mặc nhà mình làm cho chấn động tới ngây người: \”Gì cơ? Đây là định làm gì vậy? Quét sạch tận gốc hả?!\”

Mặc tổng vừa lẩm bẩm vừa vung tay: \”Lâu rồi không dùng, không biết có điều khiển được lực cho chuẩn không nữa.\”

Vừa dứt lời, một luồng sáng kèm theo sấm sét từ thanh kiếm xẹt ngang bổ xuống, \”rầm\” một tiếng, cả ngọn núi lớn trước mắt bị chẻ đôi như bổ chuối, đất đá ào ào rơi xuống như mưa, mặt đất cũng rung bần bật theo!

Bạch Húc Thành đứng ngẩn người: [Chết cha rồi! Ổng chém luôn đỉnh núi!!]

Mặc tổng vung tay còn lại, tạo ra một luồng sức mạnh nhẹ nhàng đỡ lấy nửa đỉnh núi đang định đổ xuống, làm chậm lại lực rơi để không gây tai nạn, rồi gọi một tia sét khác tạo thành cái lồng bay thẳng xuống dưới.

Sau khi bụi lắng xuống, mới thấy rõ phần bên trong ngọn núi bị khoét rỗng, giữa núi lộ ra một quảng trường nhỏ, trên đó có cả đám yêu tinh xiềng xích đang chạy tán loạn như ruồi mất đầu, bị kinh hãi hết hồn. Cái lồng sét vừa rơi xuống đã bao trọn lấy đám đó, mấy đứa yêu còn định phá lồng chạy ra thì bị bật ngược về, thương tích đầy mình. Có đứa chưa kịp chạm đất đã bị đập tan xác!

Mặc tổng ngó quanh tìm một chỗ bằng phẳng, hài lòng đặt nửa ngọn núi xuống, gật gù: [Ừm, ổn. Không làm ai bị thương, sức lực cũng đang dần hồi phục, tạm ổn.]

Bạch Húc Thành nhìn cảnh tượng trước mắt mà muốn ngất luôn: [Mặc tổng này có phải từ thời Hồng Hoang sống sót tới không vậy trời?! Giống y tổ tiên nhà mình!]

Bạch Kỳ Quân: \”Oa!!\”

Cha nuôi của mình đúng là cha nuôi tuyệt vời, lợi hại quá trời luôn!

Mặc Trạch Dương chỉ muốn nhào qua ôm lấy ba thân yêu, trong lòng hét lên: [Daddy đỉnh quá! Đỉnh đỉnh đỉnh!!]

Yêu tinh bên trong vẫn còn nhiều, chạy lung tung khắp nơi, đứa nào cũng nhảy nhót, Mặc tổng nhíu mày khó chịu, vung tay một cái, cái lồng liền bắt đầu thả từng quả cầu sét xuống như mưa đá, đứa nào bị trúng là chết tại chỗ.

Vẻ dữ dội của Mặc tổng khi ấy trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ lịch thiệp, nhã nhặn bên ngoài! Bạch Húc Thành không dám nhìn nữa, thấy ông ấy giết yêu mà mắt không thèm chớp, tâm lý kiểu gì mà vững chãi dữ vậy trời?!

Cố Giai Mính đứng nhìn, bỗng thở dài, cảm xúc hụt hẫng ùa lên.

Nhà mình ông Mặc giờ sức mạnh hồi lại dần rồi, sau này còn cần gì mình che chở nữa đâu… Cảm giác chưa kịp làm tròn thành tích đã bị đẩy ra rìa. Nghĩ tới cảnh về sau không còn được bảo vệ người ta nữa, tự nhiên thấy tủi thân. Hơn nữa, ông Mặc còn chưa từng sợ đến mức nhào vô lòng mình mà run rẩy \”anh anh anh\”, thiệt là buồn!

Đúng lúc đó, Bộ Quản Lý yêu tinh cuối cùng cũng tới nơi, như thường lệ… tới trễ vài phút!

Mặc tổng vung tay một cái, thu hết sấm sét lại. Trong sân lúc này toàn là yêu tinh bị thương, hoặc chết thành tro, tay chân bay tứ tung, cảnh tượng thảm khốc vô cùng!

Mấy người của bộ quản lý vừa thấy cảnh đó liền đứng hình: [Trời má ơi! Ai mà siêu vậy, chặt cả ngọn núi luôn!?]

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.