14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa – Chương 88 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa - Chương 88

Cố Giai Mính đoạt giải quá nhiều, thành ra căn bản không coi lần lãnh thưởng này là chuyện gì lớn. Cậu mặc đại một bộ vest, chỉnh lại kiểu tóc cho gọn gàng, rồi vui vẻ đi đến chỗ hẹn gặp đoàn phim và các diễn viên chính.

Mọi người trong đoàn đều quá thân thiết, rảnh rỗi là hẹn nhau chơi game, nên dù thời gian không gặp cũng khá lâu, đến cả Đặng Hưng cũng hiếm hoi nở nụ cười với Cố Giai Mính.

Bùi Bằng nhiệt tình ôm từng người một. Khi tới lượt Cố Giai Mính thì giơ tay định ôm, nghĩ nghĩ thế nào lại hạ tay xuống, chuyển sang đấm một cú vào vai cậu.

Đã được \”đặc thù đãi ngộ\”, Cố Giai Mính cũng lễ phép đấm lại một cái!
Lễ thượng vãng lai, không có thói xấu ╮(‵▽′)╭

Cú đấm khiến Bùi Bằng nhăn mặt: đúng là đoàn phim có một Cố Giai Mính nổi danh mạnh tay, bẻ tay giỏi, ra đòn vẫn lực lưỡng như xưa!

Thấy phía sau Cố Giai Mính có một Bạch Vũ ngoan ngoãn lặng lẽ đứng, Bùi Bằng mỉm cười bước tới xoa đầu cậu: \”Thằng nhóc dạo này hình như cao lên chút rồi đó.\”

Bạch Vũ ngượng ngùng nép sau lưng Cố Giai Mính, lập tức bị Bùi Bằng kéo trở lại: \”Trẻ con thì phải rèn luyện chứ, đừng có tí gì là trốn ra sau lưng ba ba.\”

Trong đoàn phim ai cũng gọi đùa Bạch Vũ là \”đậu thú\” – cứ có chuyện gì là chạy đi tìm ba ba Cố Giai Mính!

Bạch Vũ đỏ mặt: \”Anh Bằng, anh lại trêu rồi…\”

Bùi Bằng cười ha hả, vỗ đầu cậu: \”Thằng nhóc ngốc!\”

Vài diễn viên chính vừa gặp mặt liền chuyển đề tài sang bộ điện ảnh huyền huyễn sắp bấm máy. Nghe đến đó, Bùi Bằng như muốn vứt luôn xe, oán trách nhìn Cố Giai Mính: \”Sao mày không nói trước với tao một tiếng?!\”

Cố Giai Mính bất đắc dĩ: \”Thì chẳng phải là bốc đồng nổi hứng đột xuất sao.\”

Bùi Bằng hừ hai tiếng, vẻ mặt đầy ẩn ý, hai tay khoanh lại, khoe khoang: \”Giờ thì anh rảnh rồi đó. Công ty đã điều chỉnh lịch, hai tháng nữa là trống, dù thời gian có hơi gấp thì cũng không sao, anh chạy qua chạy lại giữa hai đoàn cũng được.\”

Mà ông chủ công ty là ai thì ai cũng biết—Mặc tổng chứ còn ai! Đến mức phải nhúng tay vào lịch quay của Bùi Bằng, đủ hiểu hắn tin tưởng nhân phẩm của người này đến đâu, chỉ sợ người khác lợi dụng Cố Giai Mính.

Có điều, bản thân Bùi Bằng lại không hề hay biết, chỉ thấy Cố Giai Mính thờ ơ buông một câu: \”Ờ, vậy tuần sau tụi này quay.\”

Bùi Bằng lập tức kêu lên: \”Tình nghĩa gì tầm này! Các người phải chờ tôi chứ! Cho tôi hai tháng đi, tôi quay xong bộ phim này đã, rồi sẽ toàn tâm toàn ý chỉ còn lại một bộ! Tôi sẽ chạy hai đoàn! Mỗi ngày tôi livestream, mỗi ngày tôi quay! Không đóng cũng phải quay!\”

Ý chí chiến đấu hừng hực, Bùi Bằng nhất quyết muốn gia nhập cho bằng được. Dù có là phòng vé hay gì, được ở cạnh nhau chơi đùa mới vui. Không có gì làm thì đi theo Cố Giai Mính bắt nạt Đặng Hưng, trêu Bạch Vũ, chọc đạo diễn chơi – đóng phim thì ở đâu cũng quay được, miễn là vui vẻ!

Cố Giai Mính lạnh mặt: \”Mỗi ngày tự quay, không sợ mệt chết à?\”

Bùi Bằng nghiêm túc phất tay, khí thế y như sắp ra chiến trường: \”Dù có chết, cũng phải chết bên cạnh các cậu!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.