14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa – Chương 53 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa - Chương 53

Tô mì trường thọ mà Mặc tổng đích thân nấu đúng là ngon thật sự. Cố tiểu yêu ăn mà cảm thấy, bàn tiệc có bao nhiêu món đi chăng nữa cũng không hấp dẫn bằng tô mì đơn giản này.

Ánh mắt cậu dừng lại trên quả trứng chiên có hình dáng kỳ lạ, lòng cũng rất hài lòng. Đây là lần thứ ba Mặc tổng chiên lại mới ra hình được một chút, nhưng bên trong lại chứa đựng hết tấm lòng của hắn. Chỉ riêng điểm này thôi đã đáng chấm tròn 100 điểm rồi.

Mặc Trạch Dương cầm cái nĩa nhỏ, chọc chọc lòng đỏ quả trứng cút, rồi cười khanh khách: \”Daddy, cái này nhỏ xíu à!\”

Mặc Uẩn Tề mỉm cười gật đầu: \”Sau này nó sẽ lớn lên.\”

Bé con tròn mắt ngơ ngác: \”Để trong tủ lạnh mai nó lớn lên hả? Có nở ra gà con không?\” Đôi mắt long lanh chớp chớp, tròn xoe như búp bê Tây Dương, đáng yêu không chịu được.

Cố Giai Mính cũng bị chọc cười, vuốt đầu bé, cười nói: \”Sẽ lớn lên đó, nhưng mà con ăn luôn thì còn lớn nhanh hơn nữa.\”

Mặc Trạch Dương lập tức sáng mắt: \”Nó lớn lên trong bụng con hả? Vậy nó sẽ nở thành gà con trong bụng con luôn hả? Gà con rồi sẽ đẻ trứng hả? Em bé trứng lại nở ra gà con nữa trong bụng con hả? Vậy là con thành gà mẹ hả? Con…\”

Chưa kịp để bé hỏi xong một chuỗi mười vạn câu hỏi vì sao, Cố Giai Mính đã nhanh tay nhét luôn miếng trứng chiên vào miệng bé, bất lực quay sang hỏi Mặc Uẩn Tề: \”Anh nói xem, sao con nít bây giờ hỏi lắm dữ vậy trời? Trẻ con tầm này đều hay nói nhiều như thế hả?\”

Mặc tổng cười lắc đầu, tỏ ý chính mình cũng bó tay.

Nuốt xong miếng trứng trong miệng, Mặc Trạch Dương vẫn chưa chịu dừng lại, tiếp tục hỏi: \”Ai sẽ lớn lên?\”

Hai ba ba đồng thanh chỉ vào bé: \”Con! Con chứ ai!\”

Bé con phản ứng đầu tiên là cúi đầu sờ sờ cái bụng nhỏ tròn trịa mềm mềm của mình, nhíu mày nghi ngờ: rõ ràng mình ăn cũng đâu nhiều lắm, sao bụng đã to rồi?

Ngay lúc đó, Cố Giai Mính liền gắp thêm cho bé một miếng tôm thịt, đút vào miệng: \”Ăn nhiều một chút đi, ăn nhiều thì mới lớn nhanh được!\”

Mặc Trạch Dương ăn mà trong lòng càng thêm lo lắng. Bé bỗng \”xẹt\” một cái hóa thành một con hồ ly nhỏ tròn vo như cục bông, dùng móng vuốt sờ lên cái bụng béo của mình, hoang mang suy nghĩ: khi là người thì bụng đã tròn, không biết lúc về nguyên hình có nhỏ lại được chút nào không?

Sự thật chứng minh: không có!

Vì nguyên hình còn có thêm lớp lông mềm mượt bao quanh, nhìn vào chỉ càng xù xì hơn.

Bị chuyện này kích thích tinh thần, bé hồ ly liền nhào lên người Mặc tổng, thoắt cái đã leo lên vai, rồi tiếp tục bò ra sau đầu cha, móng vuốt ôm lấy đầu hắn, còn cái cằm thì gác luôn lên đỉnh đầu.

\”Ăn hay không ăn\” – quả thật là một vấn đề nghiêm túc. Mà độ cao này, đúng chuẩn để trầm tư suy nghĩ.

Có điều, vừa ăn no lại nằm dài kiểu này, bụng bắt đầu hơi căng căng. Mặc Trạch Dương bèn leo xuống, chui vào lòng cha, ngồi ngoan ngoãn như muốn xin được vuốt lông dỗ dành.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.