14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa – Chương 39 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa - Chương 39

Bữa tiệc khánh công hôm đó, Vương đạo trong lúc cao hứng đã uống liền mấy chén. Sau khi ngà ngà say, ông vỗ vai Cố Giai Mính, bộ dạng hoàn toàn không còn nghiêm túc như thường ngày, mở lòng nói rất nhiều: \”Tôi thật sự muốn cảm ơn cậu, không ngờ cậu lại đồng ý nhận vai diễn này! Cậu là người tốt, con trai cậu cũng rất tốt, nhìn thế mà tôi cũng muốn ôm cháu rồi đây này!\”

Cố Giai Mính nghiêng đầu nhìn ông, thắc mắc hỏi: \”Ông không cho tôi đi, là để nói lời cảm ơn với tôi à?\”

Vương đạo không trả lời, nhưng ánh mắt ông thì đã bán đứng suy nghĩ trong lòng – muốn làm con nuôi của tôi không?

Cố Giai Mính dở khóc dở cười. Nhân loại thú hai chân này đúng là càng già càng dây dưa! Chẳng phải chỉ là một câu cảm ơn thôi sao, có gì đâu mà khách sáo, hợp tác thôi mà.

Cậu cầm lấy một chai rượu trắng, rót cho Vương đạo một ly, cũng tự rót một ly cho mình. Cậu uống một ngụm, y như đang uống nước sôi, ực một phát đã hết hơn nửa ly. Trịnh Học Thiệu từng dạy cậu, nếu có lúc không biết nói gì, thì cứ uống rượu là được. Dù sao tửu lượng của cậu rất khá, muốn say cũng khó. Theo như những gì cậu biết, Vương đạo không có vợ, đã không có vợ thì lấy đâu ra cháu? Nhưng lời như vậy thì không thể nói thẳng với người lớn tuổi. Là một hồ ly tinh sống trong thời đại mới, Cố Giai Mính đã học thuộc lòng ngũ giảng tứ mỹ tam nhiệt ái, còn rất biết kính già yêu trẻ nữa là.

Vương đạo thấy cậu như vậy cũng cau mày, nâng ly lên uống nửa ly, uống xong còn nhắm mắt lại: \”Cạn ly, cạn!\”

Lại ực thêm một ngụm nữa!

Ngay sau đó, Vương đạo bị trợ lý kéo đi – đúng nghĩa là kéo đi chứ không phải mời đi!

Người ta đã cạn ly, bản thân mình cũng không thể không uống. Xuất phát từ phép lịch sự, Cố Giai Mính ngửa đầu uống sạch phần còn lại.

Hành động này khiến cả đám người xung quanh đều trợn tròn mắt kinh ngạc. Không ai ngờ tửu lượng của Cố Giai Mính lại tốt đến mức này, rượu trắng mà uống cứ như nước lọc?

Đặng Hưng cũng đã uống không ít, rầm rì lảo đảo chạy tới bắt chước Vương đạo, muốn khoác vai Cố Giai Mính, kết quả bị cậu ghét bỏ né tránh: \”Anh lại không phải người già, làm bộ làm gì hả đầu tỏi to?\”

Đặng Hưng hít sâu một hơi, cố đè nén ngọn lửa vừa bị Cố Giai Mính chọc giận, mượn hơi rượu, nghiêm túc nói: \”Tôi phải xin lỗi cậu. Trước kia tôi đã hiểu lầm cậu, có chút mạo phạm. Nhờ phúc của cậu, kỹ năng diễn xuất của tôi dạo này cũng vững vàng hẳn lên. Tóm lại, sau này chúng ta dừng đánh, không đấu nữa.\”

Cố Giai Mính kinh ngạc chớp mắt: \”Chúng ta… từng đấu sao?\”

Đặng Hưng nghe xong, sững người mất mười mấy giây, rồi bỗng nổi giận đùng đùng quay đầu bỏ đi. Cố Giai Mính ngơ ngác nhìn theo, lại quay sang hỏi trợ lý mình: \”Cậu nói xem, giờ tính tình của mấy nhân loại thú hai chân này sao cứ lớn lối vậy? Không hiểu sao lại cáu.\”

Khóe miệng Giả Xuyên co rút, đáp: \”Có lẽ là uống nhiều quá nên phát điên thôi. Thú hai chân mà uống rượu vào thì chuyện gì cũng dám làm, có người còn bảo mình có thể nhảy lên cột điện bằng một chân ấy chứ. Anh đừng để bụng, sau này cứ đối xử với hắn như cũ là được.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.