14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa – Chương 132 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa - Chương 132

Cố Giai Mính ngoài việc nuôi con ra, đúng là chẳng bao giờ làm chuyện gì cho ra hồn.

Lão nhị muốn đến chỗ đó là nơi trước kia Thanh Khâu Hồ từng ở, đã rất nhiều năm không có ai lui tới, chỉ là một đỉnh núi nhỏ, một tòa gác mái bé xíu, với một đại yêu mà nói, nơi này có thể dùng chữ \”keo kiệt\” để miêu tả.

Yêu tinh không giống con người, chết rồi không có chuyện người thân tới dọn mộ hay cúng giỗ gì hết, đã không còn mạng thì những thứ còn lại đều là vật ngoài thân, chẳng còn quan trọng nữa.

Sau khi Thanh Khâu Hồ mất, chẳng ai tới tiếp thêm linh khí cho căn gác này, linh khí cũng dần cạn kiệt. Giờ thì căn gác bị gió mưa bào mòn đến xám trắng, sắp sập đến nơi, xung quanh cỏ mọc um tùm. Cố Giai Mính nhìn khung cảnh trước mặt, xót ruột xoa đầu con thứ hai: \”Chỗ của con còn thảm hơn cái đỉnh núi trước kia ba từng ở, chỗ của ba trước kia to ghê lắm, một mình ở một dãy núi tuyết dài cả vạn dặm.\”

Mặc Trạch Dương bản năng cổ vũ: \”Ba ba siêu đỉnh luôn!\”

Cố Giai Mính cười hả hê, dĩ nhiên rồi!

Cậu thả mấy đứa nhỏ xuống, dặn chúng đừng chạy lung tung, cuối cùng cũng hiểu vì sao mấy con hồ ly lửa lại thích túm đuôi tha con – đúng là không làm rơi nhóc thật.

Tay nhỏ nắm tay nhỏ, không thì níu đuôi, dưới sự dẫn đường của Mặc Trạch Hàm, cả nhóm rốt cuộc cũng tới trước cửa căn gác. Mặc Trạch Hàm vừa thấy cửa đã lao vào, bên trong hơn chục tiểu yêu tinh đang ở bị dọa cho chạy tán loạn. Nơi này dù linh khí không còn bao nhiêu, nhưng từng là nơi đại yêu sống, mấy tiểu yêu tinh này chỉ cần hấp thụ chút linh khí thôi cũng đã khỏe hơn ở vùng núi hoang nhiều.

Đám tiểu yêu lá gan đều nhỏ xíu, toàn là động vật nhỏ. Có một con thỏ hoảng hốt đâm sầm vào cột cửa, tự đập đến choáng váng, Mặc Trạch Dương tiện tay xách tai nó lên, lắc lắc, tò mò hỏi: \”Ba ba, thịt thỏ ăn ngon không?\”

Vừa nghe nhắc tới ăn, mắt tiểu bạn Mặc Trạch Diễm liền sáng rỡ!

Cố Giai Mính nghĩ một chút, khuyên nhủ: \”Bảo bối, con thỏ này có linh trí rồi, mình không ăn mấy con sắp thành tinh đâu. Muốn ăn thịt thỏ thì để ba đi chợ mua cho con.\”

Mặc Trạch Dương nhìn ánh mắt tiếc nuối của em trai, đành thả con thỏ ra.

Mặc Trạch Hàm đã dọa cho đám tiểu yêu trốn hết vào góc, cúi người xuống bắt đầu đào đất, hai móng vuốt nhỏ đào rất nhanh. Lão tứ cũng chạy tới giúp, vừa định đưa tay đào thì Mặc Trạch Dương đã bước qua, một tay xách mỗi đứa một con sang chỗ khác, trong tay xuất hiện một quả cầu sét to bằng viên pha lê, ném xuống, \”phịch\” một tiếng, đất đá văng tung tóe, bên dưới lộ ra một cái hộp gỗ.

Mặc Trạch Dương đào cái hộp lên, đưa cho Mặc Trạch Hàm: \”Có phải con tìm cái này không?\”

Mặc Trạch Hàm nhận lấy, xoay qua xoay lại, vẻ mặt vẫn ngây ngây, ánh mắt mờ mịt như chính nó cũng không biết mình đang tìm cái gì. Móng vuốt nhỏ mở hộp ra, bên trong là một viên tinh thạch đỏ rực.

Cố Giai Mính nhìn bộ dạng hiện tại của Mặc Trạch Dương, không khỏi cảm thán – đại bảo thật sự trưởng thành rồi, có em trai xong liền khác hẳn, không còn nũng nịu như trước nữa, trông rất ra dáng anh cả. Thấy viên tinh thạch đó, Cố Giai Mính kinh ngạc nhướn mày: \”Linh khí mạnh ghê!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.