14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa – Chương 131 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa - Chương 131

Tuy rằng mấy chiếc đèn kia chỉ mới le lói ánh sáng nhạt và mỏng manh, nhưng vẫn khiến những lão thần thú ở đây phát hiện ra.

Thanh Long bà bà vui mừng nâng chiếc đèn thuộc về mình lên, ngón tay run rẩy, trong mắt đã rơm rớm nước: \”Xem dáng vẻ, chắc kiếp nạn của ta được dời lại thêm mấy năm nữa.\”

Bà không sợ chết – sống chừng ấy năm, những điều bà để tâm đã sớm qua rồi, chỉ là sợ nếu mình chết đi, việc truyền thừa của Yêu tộc sẽ càng gian nan. Là một trong tứ đại thần thú, sứ mệnh của bà là trấn giữ tà ám, bảo vệ mảnh đất này được yên ổn. Người có cuộc chiến của người, yêu tinh cũng có chiến tranh của yêu tinh. Bọn họ trước đây đã trấn áp không ít tà ám, nếu bà chết, phong ấn suy yếu, những thứ bị giam giữ kia chắc chắn sẽ tìm cơ hội thoát ra, đến lúc đó lại là một trận tai họa lớn cho nhân gian. Trận trước cổ điêu thoát ra cũng vì tứ đại thần thú suy yếu, phong ấn lỏng lẻo, mới khiến hắn chạy thoát – loại yêu tà như thế, chỉ cần thoát ra một con cũng đủ mang họa khôn lường.

Mấy vị thần thú khác nhìn đám trẻ, ánh mắt đã ánh lên sắc xanh biếc, hận không thể hóa thành sói ngay tại chỗ để mang tụi nhỏ đi luôn.

Cố Giai Mính căng thẳng ôm chặt hết đám nhóc con, núp hẳn ra sau lưng Mặc Uẩn Tề, cảnh giác nhìn chằm chằm mấy ông già trước mặt, ai mà dám có ý đồ cướp con của anh thì cứ chờ Mặc tổng xử lý! Gì mà tôn trọng người già, yêu thương trẻ nhỏ, chỉ cần liên quan đến mấy đứa con của anh, lý lẽ đều vô dụng!

Bạch Trạch đẩy Bạch Hổ và Chúc Long vào pháp trận, để thay người bên trong ra nghỉ ngơi một lát, cười cười an ủi Cố Giai Mính: \”Đừng lo, bọn họ vốn chỉ là chưa từng thấy cảnh tượng thần kỳ như vậy, chưa từng thấy thì lấy gì mà bình tĩnh? Yên tâm, tụi tôi sẽ không giành con với cậu đâu, tụi tôi không phải hạng yêu tinh vô đạo đức hay lệch lạc tam quan. Dắt mấy đứa nhỏ đi chơi chút đi, có chuyện gì thì lát ra ngoài chúng ta nói tiếp.\”

Cố Giai Mính vẫn ôm chặt đám nhỏ, bám sát sau lưng Mặc tổng, sợ người ta lật mặt cướp con mình. Mặc tổng nhìn mà cũng thấy mệt giùm: một người thì ôm được bao nhiêu? Cố Giai Mính thì ôm cả bốn đứa, mấy tiểu yêu chen nhau nhe răng trợn mắt, Mặc Trạch Dương vì muốn giành chỗ mà đã hóa thành hồ ly.

Mặc tổng bế lấy hai con hồ ly, dỗ dành Cố Giai Mính: \”Không sao đâu, bọn họ sẽ không cướp, yên tâm đi.\”

Lúc này Cố Giai Mính mới yên tâm hơn chút, nhưng ánh mắt nhìn Bạch Trạch vẫn còn dè chừng. Ra khỏi sơn động, Bạch Trạch và Thanh Long dẫn họ quay về phòng tiếp khách lúc trước. Ba ông lão khi nãy đang truyền linh lực cho khí vận chi hỏa cũng ra được hai người. Bạch Trạch giới thiệu một ông vóc dáng thấp: \”Đây mới là Huyền Vũ, còn người kia không phải Chu Tước – Chu Tước thấy mình già rồi, mấy hôm trước báo tin là đang đi tìm núi lửa để tự thiêu, nghe nói tìm được cái núi sắp phun, giờ đang ngồi chờ bên cạnh đó.\”

Mặc tổng liếc nhìn Giai Mính một cái, như muốn nói: So với em còn không đáng tin cậy.

Cố Giai Mính cảm nhận được ánh mắt đó, lập tức trong lòng gào thét: (▼皿▼#)

[Bôi nhọ!]

Một ông lão khác vóc dáng cao, trắng trẻo gầy gò, nhìn là biết hồi trẻ chắc chắn là một soái ca.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.