Cố Giai Mính xoa đầu con, trong lòng cũng đành bó tay. Nhóc con này chắc đúng là hồ Thanh Khâu chuyển kiếp, gần đây cứ luôn muốn tới nơi từng sống kiếp trước. Đúng là số mệnh sắp đặt sẵn, khó tránh khỏi sự rung động khi tới gần.
Cậu dịu giọng dỗ dành: \”Con chờ thêm chút nữa được không?\”
Nghe giọng cậu đầy kiên nhẫn, Thanh Long bà bà khẽ mỉm cười, ánh mắt hiền từ: \”Nó gặp được một người ba tốt, là phúc của nó. Đời trước hồ Thanh Khâu cũng được Bạch Hổ nuôi lớn, tiếc là mất sớm hơn cả bọn ta – bốn thần thú.\”
Cố Giai Mính chợt hiểu ra, trách sao lúc nãy Bạch Hổ chú lại có vẻ xúc động đến thế, thì ra hồ Thanh Khâu đời trước là con nuôi của ông ấy. Nhưng đời này nhóc là con của cậu rồi, Cố Giai Mính không định giao trả. Hơn nữa Bạch Hổ chú đã nói rõ, chuyện chưa xảy ra thì cứ xem như chưa có, đã nói ra thì không được nuốt lời.
Thanh Long bà bà đưa cả nhà vào sảnh tiếp khách. Một cô gái nhỏ đuôi lông xù bưng khay ra, đưa trà và nước trái cây. Mấy đứa nhỏ vây quanh bàn nước, nhóc thứ hai thấy uống nước bằng dáng hồ ly không tiện, lập tức biến thành cậu bé mặc quần cộc trắng, tóc bạc mắt tím, sạch sẽ sáng sủa, ngoan ngoãn ôm ly hút ống như đã quen rồi.
Cố Giai Mính nhìn con trai thứ hai mà thấy hơi giống Đổng Hân, trong lòng nghĩ sau này có dịp phải dắt bọn nhỏ đến nhận cha đỡ đầu, tiện thể cọ thêm chút linh khí từ Đổng Hân, xem như rước vía may mắn.
Lão tư liếm liếm nước trái cây, thấy không tiện, cũng bắt chước anh hai biến thành người. Gương mặt tròn vo, răng sữa trắng nõn vừa mới mọc, hai tay nhỏ ôm ly uống ngon lành – mỗi tội chưa kịp mặc quần.
Cố Giai Mính xấu hổ không chịu nổi, vội chạy đi lấy quần áo mặc vào che cái mông nhỏ: \”Thằng nhóc này đúng là nghịch hết chỗ nói!\”
Mặc Uẩn Tề chống trán, thở dài bất lực.
Thanh Long bà bà bật cười khanh khách: \”Đáng yêu quá trời. Trẻ con mà, thế mới là trẻ con chứ!\”
Thấy mọi chuyện cứ vòng quanh đám nhỏ mà chưa vào trọng tâm, Mặc Uẩn Tề chủ động chuyển đề tài: \”Không biết lần này mời chúng tôi đến là muốn cho xem gì?\”
Thanh Long bà bà sắc mặt trầm lại, đứng lên mỉm cười nhẹ: \”Chuyện nhỏ lát nữa nói sau, giờ ta dẫn mọi người đi xem một thứ. Hai người không cần lo nghĩ nhiều, bọn ta chỉ muốn kể lại hiện trạng của Yêu tộc. Chúng ta biết, nhà các người có thể giúp – thì đã là ơn nghĩa lớn. Mà không giúp được, bọn ta cũng không oán trách gì. Qua từng ấy năm rồi, vận số của Yêu tộc cũng cạn, mà bọn ta cũng mỏi mệt lắm rồi.\”
Bạch Trạch và Bạch Hổ đứng bên cũng chỉ lắc đầu – mệt thật rồi, mỏi mệt lăn lộn, mỏi mệt chờ đợi, mỏi mệt hy vọng.
Mặc Uẩn Tề nhìn sang con trai: \”Dắt các em đi chơi đi.\”
Mặc Trạch Dương vừa định chạy đi giữ thằng em ham chạy, đã bị Bạch Trạch bế bổng lão tứ lên, vừa cười vừa nói: \”Không cần đâu, tụi nhỏ cùng đi luôn đi. Tôi cảm thấy nhóc này cũng có duyên với chuyện hôm nay. Lúc trước Thanh Long cứ tưởng con là hậu duệ hồ Thanh Khâu, sau đó lại bảo không giống lắm.\”