Bạch Trạch lấy ra một cục đá màu trắng, đưa tới trước mặt Cố Giai Mính: \”Tảng đá này nếu gặp được người có duyên sẽ phát sáng, cậu tin không?\” Vẫn là giọng điệu như đang dỗ trẻ con.
Cố Giai Mính hứng thú kêu \”oa\” một tiếng, cầm lấy ngắm nghía: \”Lợi hại vậy sao? Ờm, chắc tôi không phải người có duyên rồi.\”
Cố tiểu yêu trong lòng thì đang gào thét: Gặp ma mới có duyên! Mấy lời này ngay cả Mặc Trạch Dương bây giờ cũng không thèm tin! Nhưng vì cậu là yêu tinh thương người già yêu trẻ, đành chịu đựng để ông chú già thích đóng vai đáng yêu này chọc chơi một chút thôi.
Bạch Trạch cũng bất ngờ, không ngờ Cố Giai Mính lại \”dính câu\” nhanh đến vậy. Trước giờ chưa từng có ai phản ứng như thế cả. Hắn tiếc nuối tặc lưỡi mấy cái: \”Người có duyên không phải cậu, mà là người đàn ông sống chung với cậu kia.\”
\”Lão Mặc nhà tôi á?\” Cố Giai Mính cảnh giác nheo mắt lại: \”Chú ơi, không phải chú định mồi chài tụi tôi đó chứ?\”
Bạch Trạch vội vàng lắc đầu: \”Không không không, tôi là vì tương lai của yêu giới mà suy nghĩ thôi. Anh ta rất có thể là người có thể giúp đỡ chúng tôi. Yêu cầu của chúng tôi cũng không cao đâu, chỉ cần giữ nguyên hiện trạng là được rồi. Chúng tôi không tranh giành địa bàn với con người, sống sót được là mừng rồi.\”
Cố Giai Mính không ngờ đối phương lại nói trắng ra như thế: \”Ơ này, lão Mặc có thể giúp được gì chứ?\”
Yêu giới giờ khốn đốn tới mức đó sao? Sống còn chẳng nổi nữa à?
Thanh Long lão thái cuối cùng cũng lên tiếng: \”Coi như đây là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của chúng tôi. Dù chỉ là thử vận may cũng được, có còn hơn không. Theo quẻ tượng lão sơn dương bói ra, từ lúc con hồ ly Thanh Khâu giáng trần là chúng ta đã có một cơ hội sống sót. Có phải là Mặc tiên sinh hay không, bây giờ cũng chưa thể xác định được. Nhưng vì tương lai yêu giới, chúng tôi đành nhờ cậu, xin hãy giúp bọn tôi một tay.\”
Lão thái đứng lên, cúi gập người, hành lễ rất sâu. Cố Giai Mính bị dọa hết hồn, vội nhảy dựng lên đỡ bà dậy: \”Đừng ạ, ngài lớn tuổi như vậy, tôi sao dám nhận! Tôi mang về để anh ấy thử chạm vào xem sao, có gì chúng ta thương lượng tiếp.\” Gương mặt hiền hậu của lão thái rất giống bà lão từng nuôi Cố Giai Mính khi cậu còn nhỏ, khiến cậu mềm lòng.
Cậu cũng muốn về bàn lại với Mặc Uẩn Tề, bây giờ cái gì cũng không dám hứa. Cậu biết mình hay thiếu suy nghĩ, sợ bị lừa, cho nên chuyện gì cũng phải thương lượng trước với Mặc Uẩn Tề, mới dám đưa ra quyết định.
—
Trên đường về, Cố Giai Mính gần như nằm vật ra ghế xe, mệt mỏi rã rời.
Cậu cảm thấy mình bị lôi kéo vào một chuyện không thể thoát ra, sao tự nhiên lại dính đến tương lai yêu tộc thế này?
Chưa kể lời lão yêu ở yêu quản bộ nói khiến cậu ngửi được mùi âm mưu, cứ có cảm giác sắp nổ ra một cuộc chiến lớn. Cảm giác đó thật sự rất tệ, Cố Giai Mính mệt tới mức không muốn mở miệng, không hiểu mấy người này rốt cuộc tranh nhau cái gì, sống yên ổn không được sao?