14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa – Chương 125 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa - Chương 125

Nhân viên đoàn phim phản ứng kịp thì lập tức xách bình chữa cháy cao áp chạy vào dập lửa. Cảnh quay nửa năm trời mới đến được đoạn cuối, chưa từng gặp tai nạn nào nghiêm trọng, giờ tự dưng xe phát nổ, ai nấy đều toát mồ hôi lạnh vì lo cho Cố Giai Mính. Dù có túi khí an toàn, va chạm như thế cũng đủ khiến người khác trọng thương. Cố Giai Mính là diễn viên sống nhờ gương mặt, nếu chẳng may bị thương, sự nghiệp coi như tiêu tan.

Đám trợ lý đi theo cậu cũng ngơ ngác hết cả, Giả Xuyên là người đầu tiên lao vào: \”Mính ca!\”

Nhân viên đoàn phim lập tức giữ chặt anh ta lại: \”Bình tĩnh! Lửa còn chưa dập xong mà!\”

Giả Xuyên cuống đến dậm chân, thật ra không chỉ vì sợ Cố Giai Mính bị thương, mà còn vì nếu cậu không ra khỏi xe, Trịnh Học Thiệu kiểu gì cũng vượt biển tới đây xử lý đám còn lại. Lúc đó bọn họ tiêu chắc!

Đạo diễn tay run run, gọi điện ngay cho Mặc Uẩn Tề. Nếu Cố Giai Mính mà có chuyện gì, ông biết ăn nói thế nào với người bạn già kia?

Trong khi bên ngoài hỗn loạn, Cố Giai Mính vẫn đang đứng giữa đám lửa, chống tay dưới cằm ngẩng đầu nhìn quanh, âm thầm suy tính: nếu lúc này đạp đống lửa mà bước ra, liệu có giống chiến thần bước ra từ lửa đỏ không? Nhưng nghĩ đến bản mặt như hung thần của Trịnh Học Thiệu, Cố Giai Mính liền từ bỏ ý định.

Cậu phẩy phẩy tay áo đầy chán ghét, bước qua giúp nhân viên đoàn phim dập lửa. Nhưng chưa kịp nói gì thì đã bị người ta lôi khỏi xe như nhổ củ cải. Còn chưa kịp mở miệng, cậu đã bị đặt lên cáng, đội y tế ào ào xông đến kiểm tra: có vết thương nghiêm trọng nào không? Không có! Xem mặt? Cũng không trầy xước! Một nhân viên y tế hô lên: \”Trời ơi! Thật kỳ diệu! Không bị thương gì hết, tốt quá rồi!\”

Cố Giai Mính đưa mu bàn tay lau miệng, cảm thấy nếu họ tuyên bố thêm vài giây nữa, chắc cái mặt nạ dưỡng khí cũng bị trùm lên đầu cậu luôn.

Giả Xuyên hấp tấp hỏi: \”Anh không sao chứ?\”

Cố Giai Mính ngồi dậy, vẫy vẫy tay, nhìn quanh thấy ai cũng ánh mắt lo lắng, cười nói: \”Không sao đâu, tôi vẫn quay tiếp được.\”

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng mắng cho một trận: \”Quay cái rắm á!\”

Một anh bạn diễn da đen chơi thân với Cố Giai Mính bực quá buột miệng chửi thề: \”Cậu muốn chết thật hả!\”

Cố Giai Mính xoa xoa đầu, cười hì hì: \”Thật mà, tôi mạng lớn. Ông trời không dám thu tôi đâu!\”

Kohl đặc – người luôn để ý đến Cố Giai Mính – nhìn mà phát hoảng, trong lòng chỉ có một câu: người này tuyệt đối không phải con người! Là yêu ma! Xe nổ cỡ đó, cho dù có thiết bị bảo vệ cũng không thể nào không bị thương dù chỉ một chút. Vậy mà Cố Giai Mính áo quần vẫn chỉnh tề, tóc tai còn chẳng rối, người bình thường sao có thể như vậy được?

Cố Giai Mính nheo mắt cười, lộ ra tám chiếc răng trắng sáng: \”Hắc, hắc, hắc!\”

Kohl đặc quỳ xuống ngay tại chỗ: Vai này tôi không quay nữa! Không thể quay nổi!

Lúc đó, đạo diễn vừa gọi xong cuộc điện thoại cho Mặc Uẩn Tề – còn đang sợ muốn chết vì vừa báo có tai nạn xảy ra – thì thấy Cố Giai Mính sống nhăn, còn chạy nhảy tung tăng. Ông như chết đi sống lại, vội vã gọi lại: \”Mặc! Cậu đừng giết tôi! Người yêu của cậu không sao hết, ngay cả vết trầy cũng không có! Trời phù hộ! Quá thần kỳ rồi!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.