14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa – Chương 123 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa - Chương 123

Đại cháu trai, một con hồ ly con, hai quả trứng biết nói chuyện mà từ trước đến giờ chưa từng gặp qua. Bọn họ… đều có thể giao tiếp giống người bình thường.

Buck quản gia cũng biết điều đó.

Hơn nữa, từ lời Mặc Trạch Dương, Mặc Nguyên Bân đã nhận ra rất nhiều điều bất thường – ba sinh vật kỳ lạ này đều là con của đại ca.

Mới xa nhau mấy năm, người anh mà từ nhỏ hắn đã nhìn lớn lên, lại giống như không còn là người nữa.

Mặc nhị thiếu cảm thấy thế giới quan của mình bị đập nát, mà cũng chẳng biết phải nói gì cho đúng.

Mặc Trạch Dương căng thẳng nhìn thúc thúc, chớp chớp mắt xác định hắn đã thật sự tỉnh lại, lúc này mới cười toe toét. Hai quả trứng cũng ngóc đầu nhìn, đụng ánh mắt với Mặc Nguyên Bân, chẳng hẹn mà cùng nhau thò tới trước mặt hắn: Muốn chơi cùng bọn tui không?

Mặc Trạch Dương lập tức nhận ra không ổn, nhanh tay đẩy ba nhóc con xuống khỏi giường, mở cửa tủ quần áo, mỗi tay một đứa, nhét cả ba vào tủ, động tác cực kỳ lưu loát!

Mặc Nguyên Bân: \”……\”

Mặc Trạch Dương căng mặt ra, không hổ là con trai của ảnh đế, vẻ mặt lúc này chẳng khác gì người vô tội: \”Thúc thúc bất cẩn quá, bị cái gối đập trúng ngất luôn.\”

Mặc Nguyên Bân: \”……\”

Không khí lặng ngắt, dù Mặc Trạch Dương còn là trẻ con, cũng biết ánh mắt mà thúc thúc đang nhìn mình rất không ổn. Lời nói dối này quá thiếu kỹ thuật, mà thằng nhóc này bình thường lại không quen nói dối, mặt đỏ bừng lên.

\”Là… là bị cái gối đập ngất đó mà.\” Mặc Trạch Dương cắn răng, cố gắng giữ lời nói dối.

Mặc Nguyên Bân vốn chẳng phải người hay cười, nhưng hôm nay, sau khi chứng kiến loạt hình ảnh kỳ dị này, rồi lại nghe cháu mình nói ra mấy lời đó, không nhịn được mà bật cười: \”Nếu bọn họ không đánh nhau trong tủ áo, thì còn tin được ba phần.\”

Không biết hai quả trứng bên trong đang làm gì, chỉ thấy cái tủ rung lắc như thể bị ai cù ngứa, cứ lắc qua lắc lại, rõ ràng là đang đánh nhau rất dữ dội.

Mặc Trạch Dương ngại quá, mím môi không nói nổi nữa. Hai cái trứng chết tiệt này không chịu phối hợp chút nào!

May mà lúc đó, Mặc Uẩn Tề và Cố Giai Mính cuối cùng cũng trở lại.

Nhìn thấy Mặc Nguyên Bân đang ngồi lạnh như băng trên giường, Cố Giai Mính lập tức né sang một bên, lặng lẽ đứng chắn trước cửa tủ, tính dùng lưng che mấy nhóc con bên trong. Cậu còn níu áo Mặc Uẩn Tề, thì thào hỏi nhỏ: \”Giờ làm sao đây?\”

Mặc Nguyên Bân thở dài, bất lực nói: \”Mính ca không cần che giấu nữa, tôi thấy cả rồi. Tuy bất ngờ, rất sốc, nhưng tâm lý tôi không yếu như mấy người tưởng. Mọi người có thể kể rõ tình hình thật được không?\”

Cố Giai Mính lắc đầu, không chút do dự: \”Không được!\”

Mặc Nguyên Bân: \”……\”

Không lấy được lời nào từ phía Cố Giai Mính, Mặc Nguyên Bân đành quay sang đại ca – người thường không dễ nói chuyện: \”Mọi người không thể mãi giấu tôi được đâu.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.