14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa – Chương 119(1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa - Chương 119(1)

Giọng nói chứa đầy linh lực của Cố Giai Mính vang ra mang theo sức xuyên thấu mạnh mẽ, lập tức truyền đi rất xa, Mặc Trạch Dương đang ở sâu trong sơn động nghe thấy rất rõ ràng-là ba ba đến rồi!

Mặc Trạch Dương cũng không ngờ một quả lôi cầu của mình lại tạo ra hiệu quả lớn như vậy. Ngày thường chơi cùng cha trên núi, lắm lúc cũng chỉ nổ ra vài hốc đá, không ngờ lần này trong sơn động ném một quả lôi cầu lớn lại khiến hang sắp sập. Đường nhỏ phía trước bị đá rơi phá hỏng, không bị yêu tinh ăn thì cũng sắp bị đá đè!

Đại thằn lằn bị nổ bay mất đầu, đuôi cũng đứt rơi xuống đất rồi biến thành một con thằn lằn nhỏ. Còn ba con đầu trâu thì không may mắn như vậy, bị sóng lôi đánh trúng, nổ chết tại chỗ.

Trước mặt toàn xác yêu, máu chảy đầm đìa, đá trên đầu vẫn còn rơi, Mặc Trạch Dương thấy con thằn lằn nhỏ định bỏ chạy, liền ôm lão tam lao tới, một chân đạp chặn nó lại, vành mắt đỏ hoe, khóc lóc kêu lên: \”Ba ba! Ba ba! Ba ba!\”

Cậu vừa khóc, linh khí quanh người tán loạn, sấm sét đùng đùng nổi lên, đá trên đỉnh động rơi xuống mỗi lúc một nhiều. Mặc Trạch Dương vung cánh bằng linh khí gạt văng đá rơi, vừa sợ hãi khóc lớn, vừa vung tay loạn xạ, bất kể bên cạnh là gì cũng chém sạch bằng tia sét.

Cổ điêu bị đè dưới chân cũng sắp phát điên, cái con tiểu yêu hung dữ này! Chỉ vì khóc mà không buông tha cho hắn, hắn-đường đường là thượng cổ đại yêu-lại rơi vào tay một đứa con nít như vậy, thật đáng hận! Không cam lòng!

Cố Giai Mính nghe thấy tiếng khóc thì tim như thắt lại, mặc kệ đá rơi đầy trời, lập tức lao vào, vừa đến liền ôm chặt Mặc Trạch Dương vào lòng, theo bản năng quay lưng che chắn đá rơi, linh khí toàn thân bùng phát, đỡ lấy toàn bộ phần sơn thể đang sụp xuống. Mặc Uẩn Tề đứng bên cạnh dùng linh lực ổn định sơn thể, ngăn đá tiếp tục rơi, thấy Mặc Trạch Dương vẫn nguyên vẹn mới thở phào nhẹ nhõm.

May mà trên người chỉ hơi lấm lem, không sao cả.

Mặc Trạch Dương nước mắt lưng tròng dụi đầu vào ngực Cố Giai Mính: \”Ba ba, bọn họ muốn ăn con!\”

Một bụng ấm ức không sao nói hết!

Thật ra cậu đã xử lý xong cả đám năm con yêu tinh, kể cả một thượng cổ đại yêu chưa thành hình, nhưng Mặc Trạch Dương lại chẳng nhận ra chuyện đó, chỉ biết mình suýt bị ăn thịt, thấy ai cũng đáng sợ, quá hung tàn, đáng chết!

Cố Giai Mính ngồi xổm xuống, ôm chặt lấy Mặc Trạch Dương, đứa con vừa mới tìm về, ôm bên này lại hôn bên kia, trong lòng vẫn còn sợ: \”Con làm rất tuyệt, con là số một, con đã bảo vệ được đệ đệ muội muội, ba ba tin sau này con vẫn sẽ dũng cảm như vậy đối mặt với người xấu.\” Cậu áp mặt vào ngực nhỏ của Mặc Trạch Dương, lắng nghe nhịp tim đập liên hồi và mùi sữa con nít quen thuộc trên người con, cơn bất an và kích động dần dần dịu xuống, nếu thật sự để mất bọn nhỏ, cậu chắc chắn sẽ phát điên.

Mặc Trạch Dương đưa tay nhỏ xoa đầu Cố Giai Mính, cảm nhận linh lực dao động trên người ba, liền nghiêm túc an ủi: \”Ba ba đừng sợ, con không sao, ba xem nè, con không chảy máu chút nào, con chạy nhanh lắm, bọn họ không bắt được con.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.