14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa – Chương 118 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa - Chương 118

Nói chuyện không cẩn thận là mất mạng như chơi!

Hiện tại lão Buck đúng là phát điên, như một con sơn dương nổi điên mất kiểm soát. Ôm lão nhị vẫn còn trong sân, hắn liều mạng tìm hơi thở của Mặc Trạch Dương, nhưng vừa mới lao ra ngoài đã đụng ngay luồng yêu khí mạnh mẽ đang càn quét. Đám yêu nhỏ trộm trứng còn chưa kịp chạy đã bị ép nát bấy dưới áp lực đó, đến cả linh hồn cũng không kịp thoát, bị con sơn dương đang nổi điên nuốt chửng không chừa mẩu nào.

Buck tiếp tục tìm kiếm dấu vết của Mặc Trạch Dương, nhưng đành bất lực-hơi thở của thằng bé được che giấu kỹ đến mức không để lại dù chỉ một chút dấu vết. Rõ ràng là đã có chuẩn bị từ rất lâu.

Ánh mắt lão Buck đỏ rực vì giận, hắn vừa nuốt xong linh hồn đám yêu nhỏ, liền kéo ra từ đó một tiểu yêu, mạnh tay ném thẳng xuống đất, giọng khàn khàn rít lên đầy sát khí: \”Dẫn đường! Bằng không tao ăn mày ngay bây giờ!\”

Hoa ca cảm nhận được sự bất thường, vội dẫn theo cả một đội mèo mập chạy tới. Cảm ứng thấy hơi thở của Mặc Trạch Dương biến mất, anh ta cũng không giữ được bình tĩnh: \”Tất cả tiểu yêu tinh đi tìm thằng nhỏ mau! Nếu Cố Giai Mính điên lên thật, chúng ta không ai sống nổi đâu!\”

Một yêu quái lớn mà mất con, hậu quả không dám tưởng tượng. Mà tính tình Cố Giai Mính… đụng tới con của cậu ấy, chỉ có một con đường: giết sạch không chừa một mống!

Cùng lúc đó, sắc mặt Cố Giai Mính và Mặc Uẩn Tề đồng loạt thay đổi. Không cần nói nhiều, cả hai lập tức bỏ hết mọi việc, phóng thẳng về nhà tìm con!

Trên đường, hai người gặp nhau. Vì đã để lại ấn ký trên cơ thể bọn trẻ, nên lúc vừa rồi cảm nhận được ấn ký bị xóa sạch ở đúng vị trí này, cả hai đều giật mình. Mà lúc này, muốn lần theo dấu vết cũng khó vô cùng.

Cố Giai Mính đỏ hoe cả vành mắt, điên cuồng lục tung xung quanh: \”Con tôi đâu rồi?! Là ai dám đụng vào con tôi?! Bắt cóc hả? Muốn tiền thì gọi tôi! Muốn gì cũng được, sao không chịu gọi?! Hắn bắt bọn nhỏ đi đâu? Có khi nào bị ăn rồi không? Có thấy máu không?! Mau xem có máu không!\”

Cậu lật tung cả bụi cỏ ven đường, mặt mày tái mét, vừa hoảng vừa giận, đầu óc loạn như tơ vò. Hai đứa con biến mất. Một lần mất cả hai!

Mặc Uẩn Tề vội ôm chặt lấy cậu, dùng sức giữ lại: \”Bình tĩnh lại! Hai đứa chưa sao đâu, chắc chắn chưa bị ăn thịt! Đừng sợ, Trạch Dương thông minh lắm, con sẽ tìm cách tự cứu mình.\”

Nhưng Cố Giai Mính lúc này như một khối băng run rẩy, toàn thân lạnh toát, linh lực rối loạn hoàn toàn. Cả chín chiếc đuôi sau lưng bắt đầu hiện hình, lắc lư dữ dội trong không khí, cuốn theo linh khí hỗn loạn khiến mặt đường xung quanh đóng băng răng rắc. Trong đầu cậu lúc này chỉ còn một ý niệm điên cuồng: Ai dám bắt con cậu-cậu sẽ xé xác cả dòng họ hắn!

Mặc Uẩn Tề gần như không giữ nổi người trong lòng. Mắt Cố Giai Mính đã đỏ rực như máu, linh lực bắt đầu mất khống chế, dấu hiệu rõ ràng sắp bạo phát.

Yêu hồ mười đuôi là loài sinh ra từ trời đất, mạnh hơn hẳn các yêu khác. Mà hành vi bắt cóc con của cậu chính là sự khiêu khích trắng trợn nhất. Chỉ có máu mới có thể dập tắt được cơn giận của cậu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.