14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa – Chương 117 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa - Chương 117

Cố Giai Mính vừa về đến nhà liền bế lên hai quả trứng vàng, một tay nâng một cái giơ cao lên trời: \”Con ơi, ba đi học lái xe về rồi, hôm nay siêu ngầu luôn!\”

Hai quả trứng vàng tất nhiên chẳng hiểu \”lái xe\” là gì, nhưng được nhấc lên cao thì vui thôi rồi. Một quả thì nhảy nhót ngay trong lòng bàn tay Cố Giai Mính, to hơn cả tay cậu, nhưng Cố tiểu yêu là hàng xịn, không ngán chút sức nặng nào, tung hứng như đang xào trứng trong chảo.

Quả còn lại thì đúng kiểu lạnh lùng, chỉ cọ nhẹ vào tay Cố Giai Mính thể hiện chút vui mừng, mặc cho tay cậu rung lắc kiểu gì cũng không động đậy, còn tự dùng linh khí dính chặt vào tay ba mình, ra vẻ \”ta đây bất động vì cốt cách\”.

Cố Giai Mính nâng quả trứng thứ hai – đứa nhóc được coi là con thứ – lên, bất lực phàn nàn với Mặc Uẩn Tề: \”Đứa này chắc chắn giống anh rồi, nhìn mà xem, cao ngạo dã man, ai đụng cũng không thèm phản ứng.\”

Mặc Uẩn Tề chớp mắt tỏ vẻ nghiêm túc: \”Giống anh thì có gì không tốt?\”

Cố Giai Mính bị cái vẻ nghiêm trang đó chọc cười, \”Được rồi được rồi, giống anh hết! Cả ba đứa nhà mình, đều giống anh là được chứ gì!\”

Trong lòng thì thầm gạch một dấu chéo, câu này tuyệt đối là lời dỗ chồng, không đáng tin chút nào.

Mặc Uẩn Tề lúc này ôm luôn quả trứng út vừa được ném tới, cười nói: \”Không đâu, hai đứa này rõ là giống em, từ gương mặt đến tính cách, em mới là chủ nhà này, là vương của tụi nó.\”

Một người chẳng mấy khi khen ai như Mặc tổng mà đã mở lời khen, câu nào cũng ngọt như rót mật, khiến Cố Giai Mính lập tức phơi phới, vui đến mức bay tới hôn ngay lên mặt Mặc tổng một cái: \”Anh biết nói chuyện ghê!\”

Chơi một hồi, Cố Giai Mính bắt đầu háo hức kể về chuyện hôm nay: \”Anh biết không, đua xe thật sự quá vui luôn! Trịnh Học Thiệu còn bảo em có thiên phú nữa đó! Ai có thể chỉ trong một ngày mà lái được trơn tru như em chứ! Em quyết định rồi, em muốn thi đấu! Với kỹ thuật lái hiện tại, thêm một chút luyện tập nữa là em cầm cúp vô địch thế giới trong tay như chơi!\”

Cậu còn tưởng tượng ra cảnh mình giơ chiếc cúp to đùng, sáng lấp lánh, hai tay nâng lên còn khó, mà vẫn đẹp trai đến phát khóc.

Mặc tổng bình thản đáp: \”Vậy trước tiên em phải xin phép bên quản lý yêu giới.\”

Cố Giai Mính mắt sáng rực: \”Không phải anh là người phụ trách em à? Giờ là lúc thể hiện quyền lực nè!\”

Mặc Uẩn Tề vừa dỗ quả trứng út ngọ nguậy trong tay vừa ngẩng đầu nói nghiêm túc: \”Đúng, người phụ trách nói cho em biết: yêu tinh không được tham gia thi đấu của loài người, bất kỳ cuộc thi nào cũng không được.\”

Cố Giai Mính: \”……… Đây rõ ràng là kỳ thị yêu tinh!\” (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mặc tổng thấy cậu sắp bùng nổ, liền vội vã nhét luôn cả hai quả trứng vào lòng Cố Giai Mính, nhắc nhẹ: \”Ôm chặt công chúa nhỏ của em đi.\”

Cố tiểu yêu lập tức dịu xuống, ôm lấy hai bảo bối hôn tới tấp: \”Hai viên bảo bối của ba ~~ vỏ trứng đáng yêu hơn nhà người ta gấp mấy lần! Trời ơi sao con nhà mình lại hoàn hảo thế này chứ!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.