14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa – Chương 115 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa - Chương 115

Đại ca khí thế ngút trời tám mét tám, một lời không hợp liền lật tung cả nhà!

Hai quả trứng vàng bé xíu lập tức hoảng sợ lao vào lòng Cố Giai Mính trốn, cánh cũng rụt sạch, cố rúc vào trong ngực cậu như muốn tan vào luôn. Lão tam còn dùng cánh chỉ thẳng về phía Mặc Trạch Dương, ý rõ rành rành: đại ca bị điên rồi! Ba ba, mau dắt nó về chuồng giùm đi!

Mặc Trạch Dương cũng khựng người, ngay giây tiếp theo sợ tới mức \”phựt\” một cái hóa thành tiểu hồ ly, ôm chặt cái đuôi, thu người thành một cục lông tròn xoe. Xong rồi, gây họa rồi!

Cố Giai Mính vừa dỗ hai bé trứng vừa cúi người bế cả nhóc Mặc lên, ôm hết cả lũ về phòng mình. Đêm nay cả nhà năm người, chen chúc ngủ chung một giường.

Mặc Uẩn Tề đang ngồi dựa đầu giường đọc sách, thấy Cố Giai Mính ôm nguyên đội trở lại thì cười, đón lấy Mặc Trạch Dương: \”Sao tự dưng kéo nhau về hết thế này?\”

Mặc Trạch Dương chui rúc trong lòng ba ruột, không nhúc nhích.

Mỗi lần nhóc nhào thành cục lông như vậy, là đang xấu hổ vì lỡ làm sai chuyện. Mặc Uẩn Tề đưa tay chọc nhẹ cái bụng mềm mềm của nhóc hồ ly, giọng nhẹ nhàng khuyến khích: \”Sao thế? Nói đi nào.\”

\”Con làm hỏng cái giường rồi…\” Tiểu hồ ly rụt cổ, dùng hai móng nhỏ che mắt, không dám nhìn vẻ mặt của daddy sợ bị mắng.

Mặc Uẩn Tề chỉ cười, bế con trai lên vỗ nhẹ mông: \”Hỏng thì thôi, mua cái mới là được mà.\”

Mặc Trạch Dương hé hé móng vuốt ra, mắt tròn xoe: \”Ba không giận hả?\”

Mặc Uẩn Tề khẽ cười: \”Giận gì được, có phải con cố ý đâu.\”

Từ khi làm anh, Mặc Trạch Dương cứ có cảm giác mình phải trưởng thành, không được nghịch phá, càng không thể phạm sai lầm. Nhưng điều đó lại không phải thứ mà họ muốn con mình cảm nhận. Mặc tổng nâng con lên cao, giọng trầm ấm: \”Chỉ cần con không cố tình gây chuyện, thì chuyện gì ba mẹ cũng sẽ gánh với con.\”

Nhóc con rốt cuộc cũng nở nụ cười, cái đuôi nhỏ lắc tới lắc lui, càng lúc càng vui vẻ.

Cố Giai Mính đã biến về nguyên hình, dùng cái đuôi to quấn lấy Mặc Trạch Dương, ôm cả ba đứa nhóc vào lòng: \”Mai cha con dẫn đi mua cái y chang. Hỏng cái giường thì sao? Con có đập hết nhà luôn cũng chẳng sao, nhà mình còn tiền xây lại! Chỉ cần không cố ý gây chuyện, ba mẹ đều tha thứ được, vì tụi mình là ba của con! Đồ con ngốc!\”

Cậu vừa nói vừa làm bộ ghét bỏ, vừa ôm con chặt hơn, \”Ngủ!\”

Mặc Trạch Dương ôm chặt lấy đuôi của Cố Giai Mính, nằm kề với hai quả trứng, lăn một cái thật vui vẻ rồi nhắm mắt ngủ ngon.

Mặc tổng ngồi bên cạnh nhìn đại hồ ly ôm hết bảo bối ngủ mất, chỉ đành bất lực hôn một cái an ủi, đêm nay coi như bị bỏ rơi, chẳng làm được gì hết.

Cố Giai Mính hé mắt ra, vô cảm ra nhiệm vụ cho Mặc tổng: \”Đêm nay anh ngồi thiền hấp thu linh khí đi, mai còn phải đút sữa cho mấy đứa nhỏ.\”

Mặc tổng: \”……\”

Ngậm đắng nuốt cay, ghi sổ nợ. Tính cả lãi sau cũng chưa muộn!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.