Mặc Trạch Dương ngồi thụp xuống, lo lắng sờ sờ mặt Cố Giai Mính đang ngủ, ngẩng đầu hỏi Đổng Hân: \”Cha nuôi, ba ba con sao vậy?\”
\”Ngủ rồi.\” Đổng Hân xoa đầu cậu bé, \”Nhìn dáng này chắc phải ngủ mấy ngày mới hồi sức được.\”
Anh định ôm nhóc một cái, nhưng nhìn chiều cao hiện giờ của cậu, do dự một lúc rồi lại chỉ nhẹ nhàng xoa đầu. Dạo này Mặc Trạch Dương lớn nhanh thấy rõ, hai ba của nhóc đều cao ráo, anh mà bế chắc phải tốn sức không ít. Nghĩ vậy, Đổng lão bản dứt khoát từ bỏ luôn.
Nghe nói ba không sao, Mặc Trạch Dương mới yên tâm phần nào, nhưng lại hỏi tiếp: \”Thế em trai em gái con đâu?\”
Đổng Hân bật cười: \”Tụi nó trốn rồi, không cho chú đụng vào.\”
Lúc này, Mặc Uẩn Tề đã nhẹ nhàng bế Cố Giai Mính đang nằm trên sàn lên, nói với Đổng Hân: \”Lại làm phiền anh rồi.\”
Đổng Hân lắc đầu: \”Cậu đừng trách cậu ta. Cậu ấy ngại gặp cậu nên mới chạy đến chỗ tôi. Da mặt mỏng lắm.\”
Mặc tổng nhìn hồ ly trong lòng đang bất tỉnh, cũng chẳng biết nói gì. Có giận cũng giận rồi, nhưng nhiều hơn vẫn là xót. Nói sao được nữa?
\”Cũng may cậu ta chạy đến đây.\” Đổng Hân nói tiếp, \”Khu nhà tôi dạo này có không ít yêu tinh lẩn trốn. Loại tiểu yêu tinh mới sinh này linh khí rất thuần, nhiều yêu quái thích hút linh khí từ bọn nhỏ lắm. Cố Giai Mính vốn có bản năng tránh nguy hiểm, chạy đến nhà tôi cũng gọi là hên. Ở đây yêu tinh không dám mò tới, mà còn có kết giới ngăn linh khí, đám người của Cục Quản lý yêu quái cũng không tiện kiểm tra.\”
Nhìn thấy Mặc Uẩn Tề có vẻ muốn đưa người đi luôn, Đổng Hân lại nhắc nhở: \”Nếu cậu không chê chỗ tôi nhỏ, cứ để họ nghỉ lại vài hôm cũng được. Cậu mà về ngay, chắc chắn sẽ bị yêu tinh tập kích. Lúc đó ra tay phản kích, chẳng ai đỡ giùm cậu đâu. Cục yêu quản lại tới gây chuyện, phiền thêm. Nhân tiện để bác sĩ khô kiểm tra kỹ một chút.\”
Mặc tổng nghe vậy thì mặt dịu đi phần nào: \”Cảm ơn anh.\”
Đổng Hân cười lắc đầu: \”Phòng khách tùy ý dùng, cứ ở yên tâm.\”
Anh gọi tiểu nhị lên: \”Treo biển nghỉ bán mấy hôm, tôi muốn nghỉ ngơi.\”
Bác sĩ khô kiểm tra qua tình trạng Cố Giai Mính, gật đầu nói: \”Đổng lão bản nói đúng, linh lực tiêu hao quá nhiều, ngủ vài ngày sẽ ổn.\”
Mặc Uẩn Tề lo lắng hỏi: \”Còn hai đứa nhỏ thì sao?\”
Bác sĩ khô nhìn vào lông bụng của Cố Giai Mính, khóe miệng nhếch lên cười: \”Trốn rồi. Mà trốn kỹ được như vậy chứng tỏ đã khai linh trí. Rất thông minh.\”
Có thể thấy bác sĩ này đặc biệt khoan dung và yêu thích tiểu yêu tinh.
\”Yên tâm đi, chúng rất khỏe. Nhưng có một điều cần chú ý, chúng sẽ không giống con trai lớn nhà cậu – không cần mười tháng mới thoát xác đâu. Có khi năm sáu tháng, thậm chí nhanh hơn. Điều đó có nghĩa là chúng sẽ cần rất nhiều linh khí, mỗi đứa còn tiêu tốn nhiều hơn cả đứa đầu.\”
Ông ta nhìn sang Mặc Trạch Dương đang đứng bên cạnh, gương mặt ngây thơ, đưa tay gầy như cành củi sờ nhẹ đầu cậu: \”Chắc là trước khi có hai đứa này, tiểu hồ ly đã ăn rất nhiều thứ tốt, phần lớn bị con trai này hấp thu cả. Dù vậy, chỉ riêng hai đứa nhóc này cũng đã tiêu tốn hơn trăm năm tu vi của cậu ta.\”