\”Cạch cạch\”- đúng là điểm yếu mẫn cảm của Cố Giai Mính, khắp người cậu chỗ nào bị chọc cũng ngứa, riêng vùng nách thì càng không đụng được. Bị chọc trúng, Cố tiểu yêu lập tức giật mình bật ra khỏi trạng thái linh khí kỳ ảo, vừa mở mắt đã thấy Mặc tổng mặt đen như đáy nồi.
Cậu giật thót, hoảng hồn hỏi: \”Sao thế? Ai chọc anh giận à? Để em đi đánh hắn!\”
[Ngày đại hỉ mà dám làm tức phụ của hắn tức giận! Cố Giai Mính nắm tay nghiến răng: Nhất định phải đánh cho kẻ đó sống không nổi!]
Mặc Uẩn Tề không nói gì, chỉ lặng lẽ truyền linh lực và tinh thần lực của mình vào cơ thể Cố Giai Mính. Lần này tốc độ truyền nhanh hơn bình thường, lượng cũng nhiều hơn, như thể muốn một hơi đút cho hai đứa nhỏ trong bụng ăn no luôn vậy.
Cố Giai Mính cảm nhận được sự vội vàng ấy, lập tức hiểu ra lý do khiến Mặc tổng nổi giận. Cậu nghiêng người nhìn vào mặt đối phương, cẩn thận quan sát rồi nhịn cười nói: \”Hình như em thấy được một gương mặt thiếu thốn chuyện kia lắm rồi.\”
Mặc tổng bình tĩnh đáp: \”Không phải \’hình như\’, là thật sự luôn.\”
Cố Giai Mính bị câu nói quá thẳng thắn làm cho ngẩn người: [Nhà cậu đấy lão Mặc, anh quá là trực tiếp luôn rồi!]
Cố tiểu yêu lập tức tỉnh táo, ôm cổ Mặc tổng, chủ động nhào đến. Đã thế thì cùng trực tiếp luôn, ai cũng đừng giả vờ làm gì!
—
Sau một đêm cuồng nhiệt, hôm sau Cố Giai Mính bắt đầu bế quan tu luyện. Mỗi ngày thời gian ra ngoài càng lúc càng ít, Mặc gia cũng đều hiểu lầm rằng hai người đang trong giai đoạn \”tân hôn mật ngọt\”, nếu mà Cố Giai Mính là phụ nữ, có khi lúc này đã mang thai thêm rồi.
Mặc Trạch Dương thì hoàn toàn bị nãi nãi giành nuôi. Mỗi ngày chơi bời thỏa thích, cũng chẳng nhớ đến ba ba với daddy của mình nữa. Bé theo Mặc mụ mụ đi dự tiệc trà, thân phận trưởng tôn của Mặc gia tiếp nhận cực kỳ nhanh chóng, cái miệng nhỏ nói chuyện ngọt xớt, dụ dỗ một đám nãi nãi tặng quà không ngừng. Đến ngày Mặc Thi Kỳ được nghỉ, nhóc lại theo cô cô đi họp lớp, về còn được tặng thêm một cuốn sách bao quà nhỏ xinh, vui tới mức quên luôn ba mẹ.
Mặc tổng gần đây nhìn con trai bằng ánh mắt ngày càng khó chiều: tiểu quỷ này sắp tới mức không nhớ mình là họ gì rồi, bài vở thì chưa động vào trang nào!
Tất nhiên, Mặc tổng sẽ không qua mặt Mặc mụ mụ để tự tay kéo con về dạy dỗ, vì làm vậy chẳng khác nào cố tình tìm việc, mà bị bà giáo dục thì… thôi, tự chịu đi. Đặc biệt dạo này mẹ anh cứ hay cầm cái chổi lông gà đi lòng vòng trong nhà.
Vì thế, vào lúc Mặc Trạch Dương đang chuẩn bị đi ngủ, Mặc tổng đẩy cửa phòng nhóc ra, bước vào rồi lập tức đóng cửa lại.
Tiểu Trạch Dương đang ngồi đếm quà trên giường, thấy ba vào thì chớp chớp mắt, theo bản năng vội giấu hết đống quà đi.
Mặc tổng ngồi xuống mép giường, mặt mày dịu dàng: \”Đừng giấu, mỗi ngày con nhận được gì, ai tặng, lúc nào tặng, con nói gì, người ta nói gì, người đi cùng con nói gì-ba đều biết rõ.\”