14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa – Chương 106(2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa - Chương 106(2)

Cố Giai Mính thì thầm với Mặc Uẩn Tề: \”Chắc mình ở đây một thời gian rồi về sớm chút, em sợ ở lâu, con mình biến thành cục bông mất.\”
Mặc Uẩn Tề cố nhịn cười: [Rất có khả năng.]

Mấy người hầu trong nhà chỉ liếc nhìn Cố Giai Mính và Mặc Trạch Dương, rồi lại tiếp tục làm việc, ai nấy đều được huấn luyện kỹ, không nói một lời dư thừa.

Buck thì đã tới tuổi \”nghỉ hưu\”, bình thường không ở đây mà quản trang viên riêng của Mặc tổng, giờ được triệu hồi gấp về nước. Giờ quay lại, Mặc Uẩn Tề sắp xếp ông ở bên cạnh Mặc Trạch Dương. Dù gì Buck cũng là yêu tinh, Trạch Dương cũng quen thân, hiện tại người có thể khiến Mặc tổng yên tâm, cũng chỉ có Buck.

Phòng của Mặc Trạch Dương đã được mẹ Mặc cho người dọn sẵn, hẳn ba phòng riêng biệt! Ba kiểu thiết kế kiểu lâu đài cho trẻ em!

Chưa kể còn một căn nhà nhỏ làm phòng đồ chơi, bên trong đồ chơi to nhỏ đủ kiểu, ném Mặc Trạch Dương vô đó, cho chơi 5 phút là đủ để bé mê mẩn ba ngày.

Ý của mẹ Mặc là: \”Chơi thoải mái đi, chơi chán rồi nội lại mua tiếp!\”

Cố Giai Mính nhìn mà mặt đơ, miệng không nói nên lời: [Mẹ vợ mới là người tiêu tiền số một. Nhà anh Mặc kiếm nhiêu đó không biết có đủ cho bà tiêu không…]

Chơi một lúc, Mặc Trạch Dương vui vẻ nhảy lên, chỉ ra hồ nước ngoài sân: \”Nội ơi, con muốn chèo thuyền!\”

Tuy không muốn ướt lông, nhưng bé rất thích ngồi thuyền câu cá, có thể bắt được cá về cho Răng Nan ăn, vừa tiết kiệm vừa vui.
Tiểu Mặc tổng tính toán rõ ràng, rất biết tiết kiệm.

Mẹ Mặc không nghĩ ngợi liền gật đầu: \”Được, chờ trưa mai nắng ấm, nội dẫn con đi dạo hồ. Jenny, kêu người kéo cái thuyền nhỏ ra kiểm tra lại một chút, lâu rồi không dùng, nhớ kiểm tra an toàn.\”

Bà vừa nói vừa ôm lấy mặt cháu: \”Không thể để bảo bối của nội bị nước bắn trúng được, cục cưng quý báu của bà!\”

Người hầu trung niên theo sau liền đáp: \”Vâng ạ.\”

Chỉ chốc lát sau, từ tầng lầu cao nhìn xuống, vẻ mặt Cố Giai Mính vốn đã lạnh nhạt giờ lại càng thêm trầm xuống – bởi vì hắn nhìn thấy có người từ hồ nước bên dưới kéo ra một chiếc thuyền hoa hai tầng dài hơn hai mươi mét. Cả con thuyền phủ đầy sắc son điểm vàng, hai tầng đều có đình bát giác, hoa văn điêu khắc phong cách cổ xưa, cách phối trí cũng vô cùng tinh tế, rõ ràng là kiểu sang trọng có đầu tư, có nội hàm, có khí chất. Nhìn thấy cảnh này, Cố Giai Mính chỉ cảm thấy cái người được nuôi chiều như Mặc Trạch Dương hiện giờ sắp thành bảo bối trong lòng mẹ Mặc mất rồi, tiếp tục dưỡng thế này, chẳng phải nhóc con sẽ thành một nhị thế tổ ngạo mạn kiêu căng?

Thế nhưng Mặc Uẩn Tề thì lại rất có lòng tin vào bản tính của con trai. Hắn bước đến cạnh Cố Giai Mính, nhẹ nhàng ôm lấy eo người kia, bàn tay to đặt dịu dàng lên đan điền, từ tốn truyền tinh thần lực và linh khí vào trong. Hắn cọ cọ vào tai Cố Giai Mính, dỗ dành: \”Đừng nghĩ lung tung nữa, Trạch Dương rất hiểu chuyện, sẽ không thành loại trẻ con hư hỏng đó đâu.\” Cảm nhận được hai luồng sinh mệnh lực bên trong càng lúc càng rõ rệt và sinh động, không còn bài xích hắn như trước, nét cười trên mặt Mặc tổng cũng theo đó lan ra. Cuối cùng cũng có cơ hội bù đắp tiếc nuối về đứa con cả, hắn có thể ngày ngày đồng hành bên họ, để họ cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của mình, từng chút một chờ họ ra đời – loại chờ đợi này, chính là hạnh phúc.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.