14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa – Chương 104 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

14[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Sau Khi Bị Cha Ruột Con Trai Tìm Tới Cửa - Chương 104

Bác sĩ khô vừa bước vào, thấy Cố Giai Mính nằm dài trên sofa chơi điện thoại với dáng vẻ lười nhác, liền khẽ \”hà hà\” hai tiếng. Dù không nói gì, nhưng trong tiếng cười đó, Cố Giai Mính vẫn nghe ra được sự châm chọc.

Lần trước mất mặt tới cỡ nào, cậu vẫn nhớ rõ ràng.

Cố Giai Mính nheo mắt cười cười chào hỏi: \”Lâu rồi không gặp, ông già vẫn lạnh lùng như xưa ha.\”

Câu đầu tiên bác sĩ khô mở miệng: \”Lại mang thai à?\” Giọng ông khàn đặc, nghe ra là đã sống rất lâu, mang theo cảm giác tang thương.

Cố Giai Mính lập tức trợn trắng mắt: [Gì mà lại mang, nghe sao mà là lạ quá vậy?!]

Bác sĩ khô lại nhìn sang Mặc Trạch Dương, buông tiếp một câu: \”Đúng là nuôi được thật.\”

Theo lẽ thường, Mặc Trạch Dương sinh ra lẽ ra phải là một \”quái thai\” – bởi vì là nửa người nửa yêu, lại khác hẳn so với các tiểu yêu tinh mới sinh bình thường. Hơn nữa lúc đó Cố Giai Mính còn mơ mơ màng màng, không có trạng thái gì rõ ràng, nên bác sĩ khô từng cho rằng Cố Giai Mính không thể nuôi nổi đứa nhỏ này, sớm muộn gì cũng chết non. Nhưng bà chủ Đổng lại nói đứa nhỏ này phúc dày, mạng lớn, nhất định sẽ lớn lên khỏe mạnh. Không ngờ thật sự lớn được tới mức này.

Cố Giai Mính hừ lạnh: \”Nuôi khỏe re, trắng trẻo mũm mĩm!\”

Mặc Trạch Dương ưỡn bụng nhỏ ra một cái: [Giờ đang phải mập mạp đúng lúc!]

Bác sĩ khô đưa một ngón tay khô như cành cây chọc nhẹ vào bụng nhóc con, dọa Mặc Trạch Dương giật mình co người lại.

Khóe miệng bác sĩ khô hơi nhếch lên, nở một nụ cười nhìn có chút rợn người, nhưng lại thấy rõ là rất thích kiểu nhóc con như Mặc Trạch Dương. Trong lòng bàn tay ông phát ra một luồng sáng xanh, mấy chậu hoa trong nhà cảm nhận được sinh khí ấy liền đồng loạt vươn cao, phát triển nhanh thêm một vòng.

Sau đó, ông cảm nhận trên người Cố Giai Mính một chút, rồi khàn khàn cất tiếng: \”Hai sinh mệnh nhỏ, được một tháng.\”

Bác sĩ khô cũng có phần kinh ngạc – hai sinh mệnh này hình như không giống nhau. Một trong đó cảm giác rất giống… con người? Yêu tinh sao có thể sinh ra người? Mà hai sinh mệnh này lại có sinh lực cực kỳ thuần khiết, khác hoàn toàn so với những đứa nửa người nửa yêu mà ông từng gặp. Cứ như hai đám linh khí nguyên chất có ý thức, từ đó hình thành nên sự sống riêng biệt.

Bác sĩ khô tò mò tra thêm, nhưng vừa mới chạm vào là hai sinh mệnh nhỏ kia lập tức đẩy ngược hơi thở yêu khí của ông ra, mạnh mẽ từ chối. Ông ngẩn người. Linh khí của ông vốn giúp sinh trưởng, yêu tinh nhỏ nào cũng thích, đặc biệt là những đứa mới thành hình sẽ bị thu hút mạnh nhất – gặp là dính, dính là hút. Vậy mà hai đứa này lại không hề cần?

[Là ghét bỏ ông già này, hay đơn giản là bài xích người ngoài?] – bác sĩ khô nghĩ thầm.

Ông thử lần nữa, truyền yêu lực vào. Kết quả: lại bị hất ngược trở về. Hơn nữa sức phản đòn còn mạnh hơn ban nãy – rõ ràng là không cần, không thèm!

Cuối cùng bác sĩ khô chỉ im lặng một lúc, rồi phán một câu gọn lỏn: \”Tóm lại, khỏe mạnh.\”

Cố Giai Mính hí hửng hỏi: \”Có phải con gái không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.