Cố Giai Mính vừa được bổ sung linh lực, chẳng khác nào bị tiêm một liều thuốc tăng lực. Vốn đang lờ đờ muốn xỉu, giờ thì tinh thần tỉnh hẳn lên.
Cậu hô to: \”Tôi sống lại rồi!\”
Vừa nói vừa túm lấy cổ áo Mặc Uẩn Tề, thở phì phò một hơi thật sâu, xong lấy Mặc tổng làm cái lật đật mà lắc qua lắc lại, vui vẻ đến mức muốn nhảy cẫng lên!
Mặc Uẩn Tề vội vàng đè cậu xuống, tim đập thình thịch theo từng động tác.
Anh nói nhỏ, nghiêm mặt: \”Bảo bối, đừng làm loạn, anh muốn nói chuyện với em một chút.\”
Nói rồi kéo Cố Giai Mính ra chỗ không có người, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh hết mức. Thật ra thì hiện tại anh cảm thấy như… thiếu dưỡng khí! [Chứng say độ cao này đúng là… chịu không nổi!]
Cố Giai Mính duỗi người một cái, giơ tay lên phẩy phẩy bảo anh im lặng, mặt đầy vẻ không muốn nghe giáo huấn, chỉ muốn tận hưởng niềm vui: \”Giờ tôi chỉ muốn biến thành hồ ly, chạy vài vòng trên đỉnh núi tuyết cho sướng! Anh đợi tôi quay xong cảnh hôm nay đã, tối về hẵng đi!\”
Mặc Uẩn Tề cảm thấy tim mình lại đập loạn thêm lần nữa.
Người trong đoàn thấy Cố Giai Mính trông có tinh thần trở lại, ai nấy đều im bặt, không nói nên lời. [Mặc tổng tới nơi mà chữa được cả bệnh? Chắc chắn là bệnh tương tư rồi!]
Đạo diễn Vương vừa thấy cậu khôi phục trạng thái, lập tức gọi trợ lý tới: \”Đi báo với mọi người, ăn xong thì quay ngay, hôm nay không nghỉ. Ai biết lát nữa Cố Giai Mính có lại lăn ra ngủ tiếp không, giờ mà không tranh thủ thì mất cảnh ngay!\”
Mặc Uẩn Tề thấy ai cũng tất bật, chau mày, kéo Cố Giai Mính lại gần. Anh muốn cảm nhận hai luồng linh lực đang ẩn bên trong cậu, nhưng lại chẳng thấy gì cả. Điều này khiến anh hơi lo. [Lẽ nào mình cảm nhận sai? Rõ ràng lúc trước thấy có hai dòng sinh khí yếu xíu, giờ bị mình dọa nên trốn luôn rồi? Chẳng lẽ đã có linh trí rồi? Mới sinh ra mà thông minh như vậy, lanh lợi như vậy, lại biết trốn nữa…] Sắc mặt Mặc tổng càng lúc càng căng, cảm giác thở không nổi, [chứng say độ cao này đến bất thình lình quá!]
Cố Giai Mính ôm bụng, khó hiểu hỏi: \”Sao anh cứ nhấn vào bụng tôi hoài vậy?\”
Mặc Uẩn Tề chọt vào rốn cậu, chỉ tay vào bụng dưới, nhỏ giọng hỏi: \”Em có thấy chỗ này hơi khác thường không?\”
Thấy sắc mặt anh nghiêm túc đến vậy, Cố Giai Mính lập tức sợ xanh mặt: \”Có phải cái đan yêu của tôi có vấn đề rồi không? Tôi sắp tiêu đời rồi hả?\”
Mặc Uẩn Tề đỡ trán. [Sao lúc nào cũng là sắp tiêu đời vậy trời? Cái đầu nhỏ này mỗi ngày toàn nghĩ gì không à?]
Cố Giai Mính chớp mắt, đột nhiên như hiểu ra gì đó, ngượng ngùng nói: \”Được rồi được rồi, tôi hiểu anh muốn nói gì rồi. Nhưng chắc là không có đâu, nếu có thì sao tôi lại không cảm thấy gì hết?\”
Mặc Uẩn Tề gõ vào trán cậu: \”Em đã nghiêm túc cảm nhận bao giờ chưa?\”
Cố Giai Mính vội che trán: \”Tôi từng thử rồi, không thấy gì hết!\”