Mặc tổng nhìn Cố Giai Mính đang nằm lăn lộn trên giường, mắt đầy dịu dàng. Đợi đến khi cậu lăn hơn chục vòng rồi lăn xuống cả sàn, hắn mới bình thản lên tiếng: \”Mười cái đuôi của hồ ly, khi tu luyện đến một mức nhất định sẽ dần dần biến mất. Cho đến khi tất cả đuôi đều không còn, thì sẽ thành người nắm giữ vận mệnh trời đất, đến cả trời cũng phải nhường ba phần. Những kẻ từng muốn giết em, em quên rồi à?\”
Cố Giai Mính đang lăn lập tức khựng lại, dần dần ngồi dậy, mặt tỉnh bơ nói: \”Quên rồi.\”
Mặc tổng gật đầu: \”Ờ, quên cũng phải. Ngốc một đời cũng coi như dễ sống.\”
Mất đuôi hóa ra lại là chuyện tốt. Cố Giai Mính cuối cùng cũng thở phào, vui vẻ bật dậy nhảy nhào vào người Mặc Uẩn Tề: \”Cắn chết anh! Anh mới là đồ ngốc!\”
Mặc tổng ôm lấy hồ ly to vừa lao tới, hôn nhẹ lên cằm cậu, bất lực nói: \”Rồi rồi, nhà mình em thông minh nhất, anh là đứa ngốc nhất.\”
Cố Giai Mính sướng rơn cọ lại gần: \”Thấy chưa, em giỏi thế mà! Sau này anh phải nịnh em nhiều vào, chứ không em mà thành thần rồi là biến anh thành con kiến bây giờ!\”
Mặc tổng: \”Ừ.\”
Cố Giai Mính giận dỗi vỗ lên mặt hắn: \”Anh nói cho đàng hoàng đi, ừ là sao chứ?\”
Mặc tổng xoa mông cậu: \”Thành thần thì sao, em vẫn là người của anh.\”
Cố Giai Mính: \”……\”
[Nghe cũng hợp lý ghê.]
Mặc Uẩn Tề nghĩ lại, cảm thấy lý do này hình như cũng không đúng lắm. Cố Giai Mính mới sống ở thế giới này được mấy năm? Chưa có sức mạnh tín ngưỡng gì lớn đến mức khiến cậu nhanh chóng hóa thần. Người nào thành thần mà không tu luyện mấy ngàn, mấy vạn năm? Ý nghĩ ấy còn chưa kịp hoàn chỉnh thì đã bị Cố Giai Mính ngắt lời. Cậu ôm đuôi cuộn tròn thành một quả cầu lông, mặt u sầu: \”Nhưng mà không có đuôi em vẫn thấy khó chịu… Nuôi bao năm rồi, giờ mất một cái tự nhiên thấy hụt quá!\”
Mặc tổng không nhịn được, lén đưa tay sờ đám lông mềm mềm, dỗ dành: \”Là vì tu vi tăng lên, không phải biến thành giống loài khác. Qua mấy năm nữa, cơ thể em quen với lượng linh khí đang có rồi thì cái đuôi sẽ mọc lại. Mười cái đuôi mất hết mới thành thần. Đừng buồn, em vẫn là hồ ly mười đuôi.\”
Cố Giai Mính lấy móng vỗ lên đầu: \”Nhớ rồi! Em hình như từng mơ thấy cái này, có người nói cho em nghe như vậy!\”
Mặc Uẩn Tề dịu giọng nhắc: \”Cái đó gọi là ký ức truyền thừa.\”
Cố Giai Mính bực bội: \”Sao anh là yêu tinh, em cũng là yêu tinh, mà anh biết còn em lại không biết?\”
Mặc Uẩn Tề đành bế bổng cậu lên, xoa đầu lông xù: \”Chuyện đó anh cũng đang muốn hỏi nè, đồ ngốc nhỏ.\”
Cố Giai Mính nghĩ nghĩ rồi thôi, dù sao mình nghĩ không ra thì để Mặc Uẩn Tề nghĩ giúp cũng tiện!
Cậu vui vẻ nói: \”Sau này coi như em là cái bình chứa ký ức, em nghĩ không ra thì anh phải nhớ giùm em nha!\”
Mặc tổng: \”Ừ.\”
Cố Giai Mính tiếp tục: \”Em muốn ăn gì anh cũng phải đi mua cho em!\”