Thiên Bình tỉnh lại thì thấy mình đang nằm trên sàn nhà, đám chủ nợ vây quanh. Cầm đầu là một tên A xăm trổ, có vết sẹo dài trên má rất dữ tợn. Hắn gõ mạnh cây gậy xuống đất quát.
\”Mẹ mày trốn rồi! Vào sòng bạc của tao chơi thua hơn trăm triệu kì kèo mãi không chịu trả. Bây giờ nó bỏ chạy, chỉ còn mày là người thân, mày không trả thì đừng trách bọn tao ác nhân ác đức!\”
\”Cái gì? Một trăm…một trăm triệu ư? Sao lại có thể nhiều như vậy? Các người có tính nhầm không?\”
Thiên Bình mở lớn mắt, tuyệt vọng hỏi lại. Cậu ước gì mình nghe nhầm. Một trăm triệu, cậu lấy đâu ra một trăm triệu để trả? Này chỉ có nước chết thôi chứ sống sao?
Tên kia châm điếu thuốc, ngồi vắt chân trên ghế như ông hoàng. \”Đúng ra là một trăm ba mươi hai triệu! Sao? Bây giờ mày trả hay để bọn tao động thủ? Căn nhà này tồi tàn v*i l*n, chẳng có thứ gì đáng giá. Thứ đáng giá nhất chắc chỉ có…\”
Hắn cúi xuống nâng cằm Thiên Bình, liếm môi, ghé vào cổ cậu hít hà mùi dâu chua chua ngọt ngọt. \”Đang đeo vòng bảo vệ mà cũng có thể toả ra hương thơm, chắc mày cũng là một O cực phẩm đấy nhỉ?\”
\”Không…\”
Thiên Bình run rẩy, muốn tránh, lại bị tên chủ nợ ép quay mặt về phía hắn. \”Mày là sinh viên, chắc không đủ tiền trả nợ đi? Tao hảo tâm cho mày lời khuyên, dùng thân thể mày hầu hạ tao và đám đàn em tao thì tao sẽ xoá nợ cho mày.\”
\”Không! Đừng mà! Tôi…tôi chắc chắn sẽ cố gắng làm thêm kiếm tiền trả cho các người. Chỉ cần…chỉ cần các người cho tôi thời gian…\”
Thiên Bình nức nở, cậu không muốn bán thân, không muốn đâu.
\”Ha ha ha! Thời gian? Mày có biết tao ghét nhất là chờ đợi không? Với lại, còn có lãi, mày nghĩ mỗi ngày nó đẻ ra thêm bao nhiêu? Thôi, chờ lâu mày trốn như mẹ mày thì tao mất vốn à? Ngoan ngoãn trả trong đêm nay đi cưng! Bọn mày mang nó vào giường cho tao!\”
\”Vâng đại ca!!\”
Tên A ra lệnh, hai tên B khác đi lên kéo Thiên Bình đứng dậy. Cậu van xin, khóc lóc. \”Đừng mà! Làm ơn, tha cho tôi! Tôi sẽ trả tiền, làm ơn đừng…\”
Sức lực của O yếu, Thiên Bình không thể vùng khỏi hai tên B, bị chúng lôi sềnh sệch. Tên chủ nợ đứng dậy dụi tắt điếu thuốc nghênh ngang bước vào. Thiên Bình bị ném trên giường, muốn bò xuống. Cậu lắc đầu nước mắt giàn giụa. \”Tôi xin ông…tôi sẽ trả đủ tiền…\”
\”Cưng à, biết bao con nợ đều nói thế! Nhưng mà chúng cũng có trả được đâu? Thôi ngoan đi, hầu hạ anh cho tốt, anh thương!\”
Thiên Bình toan bỏ chạy lại bị hai tên B kia quây bắt. Cậu không có lối thoát tuyệt vọng, sợ hãi.
Một tên B cười nham nhở. \”Đại ca nhanh nhanh nhé! Nhìn nó xinh trai quá! Em cứng mẹ rồi!\”
\”Đúng rồi đó Đại ca!\”
Tên A cởi từng nút áo, ánh mắt chăm chăm vào Thiên Bình trong góc phòng. \”Yên tâm. Tao chơi chán rồi sẽ đến lượt chúng mày. Giờ thì ra ngoài canh chừng đi.\”
\”Vâng!\”
Hai tên B rời khỏi, không quên đóng cửa. Chỉ còn lại tên chủ nợ A và Thiên Bình. Cậu như con thỏ nhỏ trước con sói hung ác. Cậu muốn cầu cứu, nhưng cổ họng vì sợ hãi mà không thể phát ra âm thanh.