Diggory đập bàn cái rầm khiến đám dị nhân quân đội trong phòng giật hết cả mình. Hắn tức tối. \”Library, không ngờ hắn lại có thể xoá cái ấn tao để lại dễ dàng như thế. Nếu tao biết hắn là ai, tao sẽ không để hắn thoát đâu.\”
\”Library, hắn giống như thần hộ mệnh của đám dị nhân kia vậy. Tất nhiên là không dễ chơi như mày nghĩ.\”
Finn vắt chân, khoanh tay trước ngực thản nhiên nói. Người phụ nữ tóc vàng soi gương, chạm vào vết xước trên mặt, xót xa. \”Ui đau…tên dị nhân Earth đáng ghét! Hắn ném đá vào tôi, hại mặt tôi sưng vù lên thế này đây! Mấy ngày mới lành được chứ? Trời ơi!\”
\”Hebe, tôi thấy tên Earth đó có mạnh lắm đâu nhỉ? Lần trước hắn cũng chỉ đánh ngang ngửa với David thôi. Mà cô có khi còn thắng David?\”
Samuel khó hiểu, bọn họ đã ung dung để con mồi lại cho Hebe vì nghĩ cô ta sẽ giải quyết được, nhưng không ngờ lại thảm tới vậy. Hebe cắn cắn môi, không cam lòng. \”Ai mà biết chứ? Tôi hạ được một tên, hoá ra hắn lại là người yêu của Earth. Tên Earth sau đó như quái vật vậy! Rất kinh khủng!\”
\”Thảo nào.\”
Cả đám gật gù. Samuel trêu chọc. \”Cô cũng nhọ lắm!\”
\”Thôi đi. Tôi biết tôi sai rồi mà!\”
Hebe sụt sịt. Glenda nghe bọn họ tán ngẫu nãy giờ, cuối cùng cũng lên tiếng. \”Mọi người đã vất vả mấy ngày nay. Tuy chỉ bắt được một tên. Nhưng cũng là có sự cố gắng. Thông tin đã bị đứt đoạn. Hiện tại chúng ta không biết đám dị nhân kia đã trốn chỗ nào. Tạm thời không cần quá gắt gao. Tiếp tục tuần tra, giám sát chặt chẽ. Thấy điểm bất thường thì lập tức báo với tổng bộ, vây bắt bọn chúng.\”
\”Rõ thưa chỉ huy!\”
Glenda nhìn sang Vera và Jacob. \”Nghe nói hai người đã bắt được một tên dị nhân, nhưng lại để hắn chạy thoát?\”
Jacob vội cúi đầu. \”Là lỗi của tôi thưa chỉ huy! Tôi đã bất cẩn nên…bị hắn thôi miên…một lúc.\”
Bầu không khí lại trở nên im lặng. Các dị nhân khác đều nín thở, chờ đợi cơn thịnh nộ của Glenda. Nhưng trái với suy nghĩ của họ, cô chỉ ôn tồn. \”Coi như đây là một bài học dành cho tất cả mọi người. Đừng cậy mình mạnh mà chủ quan. Bởi vì đám dị nhân kia cũng như chúng ta, bọn họ không hề dễ đối phó. Hiểu chưa?\”
\”Vâng.\”
Tất cả đều cúi mặt. Đúng thật, bọn họ đã có tư tưởng khinh địch, mà quên mất rằng, dị nhân hoang dã cũng là loại S như mình. Đã là loại S, thì chẳng bao giờ yếu cả.
Glenda nhìn mu bàn tay Vera có vết thương mới được băng lại, nhíu mày. \”Chị bị thương?\”
\”A…cũng không có gì. Bị ngã nên xây xát nhẹ thôi.\”
Vera giấu tay ra phía sau. Với cái lý do như kia thì không chỉ Glenda mà các dị nhân quân đội cũng đều không tin. Jacob thấy Vera vì bảo vệ mình mà nói dối thì rất áy náy. Hắn thú nhận. \”Là do tôi gây ra. Lúc bị thôi miên…tôi đã tấn công cô ấy. Tôi nguyện ý chịu phạt!\”
\”Jacob!\”
Vera đè lại cánh tay Jacob. Cô hướng Glenda kiên định. \”Có phạt thì cùng phạt. Vì cả hai đều bất cẩn nên mới gây ra rắc rối như vậy. Đó không phải lỗi của một mình Jacob thưa chỉ huy!\”