Đình Ngọc cùng Đình Ngư đi chợ mua đồ cho Tần Liên nấu cơm tối, trên đường về, Đình Ngọc toàn nhân cơ hội hỏi han Lãnh Yết.
\”Nè anh, em ấy chắc không đơn giản chỉ là học trò của anh thôi đúng không?\”
\”Em đang nói lảm nhảm cái gì vậy?\”
Đình Ngư không có vẻ chột dạ làm Đình Ngọc hơi hoang mang. \”Vô lý! Không có gì mà sao em ấy là một Omega lại lêu lổng bên ngoài, còn ở chung nhà với chúng ta? Em không tin anh và em ấy không có gì mờ ám!\”
Đình Ngư liếc xéo Đình Ngọc, một mình đi trước. \”Em không tin thì kệ em. Nói với anh để làm gì? Em đã không tin thì anh thanh minh cũng chỉ vô dụng.\”
Đình Ngọc đuổi sát phía sau, vẫn không từ bỏ ý định. \”Vậy anh có cảm tình vượt mức thầy trò với Yết không?\”
Đình Ngư không nói gì, chỉ một mạch đi thẳng. Đình Ngọc rất muốn moi thông tin, mà Đình Ngư kín như bưng. Có lẽ phải dùng chiêu mới được!
\”Thật ra em hỏi vậy là để thăm dò thôi. Em tưởng anh thích Yết, chứ nếu mà anh không thích thì…\”
Đình Ngọc hẩy hẩy Đình Ngư, vẻ mặt thèm thuồng. \”Em cua em ấy nhé!\”
Đình Ngư nghe xong đứng khựng lại, nhìn Đình Ngọc đầy sát khí. \”Em nói cái gì cơ?\”
Đình Ngọc thản nhiên nhắc lại. \”Thì anh không thích mà. Em có cảm tình với Yết, em muốn tán em ấy để…\”
\”Không được!\”
\”…\”
Chưa nói xong Đình Ngư đã cắt ngang, Đình Ngọc tỏ vẻ bất ngờ. \”Vì sao? Anh không thích chẳng lẽ lại cấm em không được thích?\”
\”Anh nói không được là không được! Yết còn tuổi ăn học, hơn nữa 100% em sẽ bị từ chối. Bớt rước nhục vào người!\”
\”…\”
Sát thương lớn quá, Đình Ngư đã không nổi nóng thì thôi, chứ mà điên lên, đúng là không nể nang gì ai. Nói rồi, anh không đợi Đình Ngọc phản ứng, bước nhanh về nhà. Đình Ngọc thở dài, vậy mà nói không thích, phản ứng dữ dội như thế. Chỉ tội cho anh tự thân làm chuột bạch thí nghiệm!
Lãnh Yết đang ngồi chơi cờ cá ngựa với Đình Châu thì thấy Đình Ngư hùng hổ trở về, cậu không quan tâm sắc mặt anh đang rất xấu, nhảy vội ra ôm chầm lấy anh. \”Thầy về rồi! Thầy có mua thịt bò tươi cho em không?\”
Được Lãnh Yết ôm, Đình Ngư bao nhiêu bực tức lúc nãy bị Đình Ngọc khơi lên đã tan biến, không còn cau mày, cơ mặt thả lỏng. Anh xoa đầu Lãnh Yết, đưa túi thịt cho cậu. \”Đây này. Em đó, ăn nhiều thịt mà không biết đi đâu hết cả!\”
\”Ơ thì ăn thịt là bản năng mà thầy! Chứ người em vẫn vậy đó giờ!\”
\”Được rồi. Mang vào bếp cho mẹ tôi nấu đi.\”
Đình Ngư kéo Lãnh Yết vào bếp. Đình Châu thấy Đình Ngọc núp sau cửa nãy giờ mới chịu vào thì khó hiểu. \”Anh làm gì vậy? Sao cứ như ăn trộm…\”
\”Tin anh đi! Hai người đó chắc chắn không đơn giản là thầy trò!\”
\”…\”
Đình Ngọc chồm đến làm Đình Châu giật hết cả mình. Chuyện của Đình Ngư và Lãnh Yết, cả nhà đều đã biết. Chỉ là người trong cuộc còn chưa xác định thôi.