Đây là cảm giác gì mà quen thuộc đến vậy!
Khi Bùi Hành Vũ liếm lên bề mặt của mình, toàn bộ thân kim nguyên bảo của Đường Tự lập tức cứng đờ.
Cảm giác này giống hệt như lúc trước khi cậu chưa đến thế giới này, từng bị một đại yêu trong núi sâu liếm láp.
—— Giống như có ý định muốn nuốt trọn vào bụng, nhưng lại không nỡ, cứ mãi khắc chế thứ tình cảm mãnh liệt ấy.
Trước đây, Đường Tự luôn cảm thấy sợ hãi, vì khi đó cậu chưa hiểu được sự khắc chế đó. Nhưng bây giờ, cậu lại chẳng thấy sợ chút nào, bởi cậu biết rằng, dù Bùi Hành Vũ có muốn ăn cậu đi nữa, anh cũng sẽ rất khắc chế, tuyệt đối không làm tổn thương cậu.
Nghĩ đến đây, Đường Tự cảm giác như mình đã bỏ qua điều gì đó, nhưng nghĩ mãi vẫn không thể nhận ra.
Đương nhiên, tình hình lúc này không cho phép cậu suy nghĩ quá nhiều.
Cậu cảm giác được bản thân bị nâng lên bởi một đôi tay ấm áp, sau đó là cảm giác mềm mại dừng lại trên thân mình.
Không giống như đầu lưỡi liếm láp ban nãy, lần này là những nụ hôn nhẹ nhàng và ấm áp.
Sự căng thẳng cuối cùng trong Đường Tự cũng dần tan biến.
Người đang hôn cậu là Bùi Hành Vũ, anh sẽ không bao giờ làm tổn thương cậu.
Thậm chí, anh còn chẳng quan tâm việc cậu hiện nguyên hình là thứ gì, vẫn dịu dàng và trân trọng đối đãi.
Bởi vậy, tận sâu trong lòng Đường Tự len lỏi một niềm vui thầm kín.
Bùi Hành Vũ khẽ hôn lên thân kim nguyên bảo một cái, sau đó ngẩng đầu lên, đôi tay vẫn nâng niu cậu, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt lấp lánh của Đường Tự. Giọng nói mang theo chút kinh ngạc: \”Thì ra là kim nguyên bảo thành tinh à.\”
Mặc dù không phải là mèo chiêu tài xù lông như anh từng đoán, nhưng khi nhìn thấy Đường Tự trong hình dáng vàng óng rực rỡ này, anh lại càng cảm thấy thích thú hơn.
Vừa mới nhìn thấy bản thể của Đường Tự, Bùi Hành Vũ đã nảy sinh một loại xúc động mãnh liệt muốn nuốt cậu vào bụng.
Cũng may anh kiềm chế được, biến hành động nuốt đó thành liếm láp nhẹ nhàng.
Đường Tự nhảy nhót vài cái trong lòng bàn tay Bùi Hành Vũ để chứng tỏ sự tồn tại của mình, cả khối kim nguyên bảo tròn vo dưới ánh đèn phản chiếu lấp lánh kim quang.
Vì đã lâu không biến về bản thể, Đường Tự cảm thấy hơi không quen.
Mỗi lần cử động đều có chút vụng về, nhảy lên lại không giữ vững được thăng bằng, toàn bộ kim nguyên bảo lăn một vòng về phía trước, suýt chút nữa rơi khỏi lòng bàn tay của Bùi Hành Vũ.
May mà Bùi Hành Vũ nhanh tay giữ lại, nếu không Đường Tự đã rơi xuống đất rồi.
Dù sao đây cũng là kim nguyên bảo, nếu rơi xuống cọ xát trầy xước mất chút vàng, anh nhất định sẽ đau lòng lắm.
Đường Tự dường như đoán được suy nghĩ của Bùi Hành Vũ, thân kim nguyên bảo tròn vo nhảy lên, nhẹ nhàng cọ cọ lên mặt anh.
Người chỉ đau lòng lớp vàng bên ngoài thôi sao? Còn tôi thì không đau lòng à? Bùi Hành Vũ, anh có còn lương tâm không chứ!