\”Rầm!\”
Lận Minh Húc đóng sầm cửa lại.
Thư Vưu:???
Cậu dùng một ngón tay đẩy nhẹ cánh cửa ra, ngơ ngác nhìn người đàn ông phía ngoài: \”Anh? Lận Minh Húc?\”
Lận Minh Húc hơi siết người lại rồi nhanh chóng thả lỏng, trấn định mở cửa ra lần nữa: \”Cửa có vẻ hỏng rồi.\”
\”Vậy à?\” Thư Vưu lẩm bẩm: \”Sân trượt tuyết mới khai trương mà chất lượng thế này sao?\”
Tuy thắc mắc nhưng hiện tại việc thay đồ quan trọng hơn, cậu cũng không nghĩ nhiều.
Phòng thay đồ được sưởi rất ấm, Thư Vưu đã cởi xong áo khoác ngoài, đang loay hoay cố lôi từ đáy đống quần áo ra chiếc áo trong cùng.
Lận Minh Húc chỉ nhìn lướt qua một cái, trán lập tức đầy vạch đen: \”Đồ trượt tuyết đủ ấm rồi, không cần mặc nhiều thế.\”
\”Nhưng tôi sợ lạnh mà.\” Thư Vưu chớp chớp mắt, hạ giọng giải thích: \”Tôi… tôi sợ bị thấp khớp…\”
Lận Minh Húc hít sâu một hơi, bước vào trong phòng.
Phòng thay đồ vốn không rộng, thêm hai người đàn ông cao to vào thì càng chật hẹp. Chỉ cần Lận Minh Húc hơi xoay người một chút là lập tức chạm vào Thư Vưu.
Khoảng cách giữa họ gần như dính sát nhau. Thư Vưu đang quay lưng mặc lớp đồ giữ nhiệt trong cùng, bỗng nhiên rùng mình một cái.
\”Lận… Lận Minh Húc…\” Giọng cậu nhỏ như mèo kêu, mềm như bông, \”Không ổn rồi, tôi bị… tấn công rồi…\”
Lận Minh Húc nhíu mày: \”Cậu bị cái gì tấn công?\”
\”Anh…\” Thư Vưu giọng yếu ớt, run run: \”Là… tĩnh… điện… trên quần áo…\”
Lận Minh Húc: \”…\”
Anh nghiến răng: \”Tôi ra ngoài trước đây.\”
\”Khoan đã!\” Thư Vưu xoay người ôm lấy anh, vẻ mặt đáng thương ngửa đầu nhìn: \”Giúp tôi kéo khóa kéo với…\”
\”Đồ nhiều quá, tôi không cúi xuống được.\”
…Lại là ánh mắt đó.
Giống như một ngày mưa ướt át, đứng đầu ngõ không nhà để về, chỉ biết bám lấy người ta nũng nịu làm nũng như một con cún nhỏ.
Rõ ràng không dùng bao nhiêu sức, vậy mà lại khiến người ta thấy mềm lòng không lý do.
Lận Minh Húc hơi khựng lại trong một hơi thở.
Thư Vưu không chỉ ôm lấy anh, tư thế còn rõ ràng là không để anh đi được, cái đầu lông xù còn tiện tay dụi dụi vào ngực anh, rồi ngẩng lên, tóc dựng tứ tung như xù lông.
Thật sự là xù lông.
Tóc dựng hết cả lên, rối bù như ổ quạ, xòe ra như pháo hoa, sống động không khác gì định nghĩa của kiểu \”tóc hướng thiên\”. Đúng là phong cách khí thế lẫm liệt.
Trong mắt Lận Minh Húc bỗng phản chiếu hình ảnh một con chó con đang xù lông.
Anh đột nhiên vươn tay, cứng rắn xoay người Thư Vưu lại, để cậu đối diện với mình.