Thư Vưu sửng sốt một chút liền hoàn hồn, vô cùng đau đớn nói: \”Bạn trai, anh thay đổi rồi.\”
\”Anh trước kia không như thế.\”
\”Cũng không kiêu ngạo tự mãn, quá tự tin như vậy.\”
Lận Minh Húc đã quen với phong cách nói chuyện của cậu, bình tĩnh nói: \”Tủ quần áo có đồ của tôi, cậu có thể kiểm tra lại.\”
\”…… Tôi không xem, đó là ảo giác, là thị giác đánh lừa, tôi không tin.\”
Thư Vưu giãy giụa, không muốn đối mặt với sự thật đã biết, kiên quyết khoa tay múa chân cách một khoảng với Lận Minh Húc, nói rất khó xử: \”Tặng quần lót cũng không thể từ chối mà……\”
Hơn nữa còn không thể đem bán second-hand.
Không ngờ chút nào, người tự nhận tiết kiệm, tuyệt không lãng phí như cậu, lại bị ăn mệt ngay trên tay Lận Minh Húc.
Thư Vưu cắn răng: \”…… Cùng lắm thì tôi mặc luôn.\”
Cái nhỏ không mặc được thì mặc tạm cái lớn.
Cậu tiện tay ném cái quần lót mới vào phòng vệ sinh để giặt, đột nhiên dư quang quét qua, phát hiện điểm đáng ngờ.
Giữa hai lông mày nhíu lại, cậu cảm thấy có gì đó không đơn giản, không nhịn được hỏi: \”Lận Minh Húc, sao anh về nhanh vậy?\”
Chẳng lẽ lần này phá kỷ lục mới về tốc độ bế môn canh?
Cậu nhìn anh đầy nghi hoặc, rồi cúi xuống liếc thấy túi trên tay anh.
Túi nilon trắng có in rõ logo tiệm thuốc, còn chưa kịp giấu.
\”……\”
Lận Minh Húc khẽ cứng người, gần như không thể phát hiện, vừa định mở miệng, Thư Vưu đã vui mừng reo lên: \”Bạn trai, anh giỏi quá!\”
Lận Minh Húc: ???
Thư Vưu chộp lấy túi thuốc, không chút nghi ngờ, hào hứng nói: \”Sao anh biết hôm nay là ngày hội viên của tiệm thuốc, được giảm giá 20%?\”
Lận Minh Húc: \”……\”
Anh hoàn toàn không biết tiệm thuốc còn có giảm giá, hay có cả thẻ hội viên.
Thư Vưu tưởng anh im lặng là ngầm thừa nhận, vui vẻ mang túi thuốc đi, lấy bên trong thuốc ra nghiên cứu một lúc: \”Ngô ca cũng mua thuốc cho tôi…… Nhưng anh ấy chỉ mua có một loại, như này vừa hay, tôi cũng đang định uống thêm mấy loại khác.\”
\”Cảm ơn bạn trai, anh thật tốt.\”
Cậu hoàn toàn không thấy thuốc bị mua dư là vấn đề.
Lận Minh Húc cũng vô thức thả lỏng, giơ tay tháo cà vạt, vừa cởi áo khoác vừa nói: \”Đây là thuốc, không phải đồ ăn vặt.\”
\”Tôi biết chứ.\”
Thư Vưu ưỡn ngực, gương mặt tràn đầy tự tin: \”Dù chúng đều ngọt, nhưng tôi đâu có ngốc mà uống nhầm.\”
Khóe miệng Lận Minh Húc giật giật: \”…… Cậu chắc chứ?\”
\”Dĩ nhiên rồi.\”
Thư Vưu đầy mê say, xấu hổ cúi đầu nói: \”Trừ phi tôi uống nhầm không phải thuốc, mà là tình yêu đắng.\”
Lận Minh Húc: \”……\”
Thư Vưu vừa hát vừa đi giặt quần lót, Lận Minh Húc đứng nguyên tại chỗ, bỗng nhận ra mình không có việc gì để làm.
Công việc phải đợi bên đầu tư chuyển khoản mới tiếp tục được, còn bản thân anh tạm thời cũng không có gì gấp.
Đang suy nghĩ, Thư Vưu bỗng từ khe cửa ló đầu ra: \”Bạn trai, trưa nay tụi mình ăn gì?\”
—
Rất nhanh đến 12 giờ.
Ngô Hữu Triết cùng cậu đi dạo phố cả buổi sáng, vẫn chưa kịp ăn cơm, giờ bụng đã đói cồn cào, cần bổ sung dinh dưỡng gấp.
Lận Minh Húc trầm ngâm chốc lát: \”Cậu muốn ăn gì?\”
\”Tôi sao cũng được.\”
Cậu không kén ăn, miễn là ngon. Bắt đầu tính toán: \”Tủ lạnh có cá, có rau, cũng có thịt, nhưng thịt còn phải rã đông, chắc phải đợi một chút……\”