1. [Đam Mỹ | Done] – Đêm Ly Hôn – Chương 10 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 35 lượt xem
  • 7 tháng trước

1. [Đam Mỹ | Done] – Đêm Ly Hôn - Chương 10

Chương 10: Tái hợp

91.

\”Từ nhỏ ba đã dạy em rằng, một người đàn ông dù có khó khăn thế nào cũng không được để bạn đời của mình chịu khổ.\”

\”Thời điểm đó đúng là rất khó khăn, nhưng nếu cố gắng em vẫn có thể chống đỡ được.\”

\”Nếu như nhà họ Sở thực sự không còn đường lui, em cũng không nỡ kéo anh vào cuộc.\”

Sở Vi Thanh nhìn thẳng vào mắt Đan Nhiên, trong đôi mắt ấy đã dần phủ lên một lớp hơi nước mơ hồ.

Hắn dừng lại một chút rồi chậm rãi nói tiếp:

\”Em chỉ là… muốn giữ anh lại bên mình, em sợ… Nhiên Nhiên, em sợ anh rời đi, sợ anh không còn thuộc về em.\”

\”Em sợ nếu không nắm lấy cơ hội này, cả đời sẽ phải hối hận.\”

Hôn nhân giống như một sợi dây liên kết giữa hai người, nó tạm thời giúp họ cảm thấy an tâm. Nhưng đồng thời nó cũng là rào cản duy nhất, trở thành một gánh nặng vô hình.

\”Ngày hôm đó, em đã nhìn thấy.\”

92.

Giọng Sở Vi Thanh trầm thấp đến khàn đặc.

\”Em đã thấy… Hôm đó, ở quán cà phê.\”

\”Anh và Trình Cảnh Diễm.\”

Đan Nhiên vốn đang chìm trong cảm xúc hỗn độn, nghe đến đây thì đầu óc bỗng chốc trống rỗng.

\”Hắn đưa cho anh một chiếc nhẫn, anh nhận lấy rồi nở một nụ cười rất rạng rỡ.\”

\”Ngày hôm đó trông anh thực sự rất hạnh phúc.\”

Sở Vi Thanh bật cười, nhưng nụ cười ấy trông còn thê lương hơn cả nước mắt, hắn khẽ nghiêng người dùng trán nhẹ nhàng chạm vào giữa chân mày của Đan Nhiên.

Đan Nhiên theo phản xạ chớp mắt.

Giữ nguyên khoảng cách gần gũi ấy, Sở Vi Thanh tiếp tục nói:

\”Ánh mắt anh nhìn chiếc nhẫn đó đầy yêu thương, không hề che giấu, nhưng sau đó anh đã trả nó lại.\”

\”Em tin vào sự chung thủy tuyệt đối của anh đối với cuộc hôn nhân này.\”

Giống như cách Đan Nhiên tin hắn vậy.

\”Em thừa nhận, em ghen tị.\”

\”Em ghen tị vì có thể, hắn mới là người anh thực sự muốn hướng đến.\”

Sở Vi Thanh cười tự giễu.

\”Nhiên Nhiên, từng ấy năm qua em không muốn… chỉ vì sự ích kỷ của bản thân mà tiếp tục trói buộc anh.\”

Hắn biết mình chính là rào cản duy nhất trên con đường hạnh phúc của Đan Nhiên.

\”Nếu anh vui vẻ, có lẽ em sẽ còn vui hơn.\” Dù niềm vui đó có lẫn vị chua xót.

Giống như mẹ hắn năm xưa rõ ràng không nỡ để chồng mình đi xa biền biệt, nhưng vẫn cố gắng trở thành hậu phương vững chắc nhất, dù điều bà đợi được cuối cùng chỉ là một chiếc hộp tro cốt lạnh lẽo.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.