Hà Thu Dã lo lắng về tinh thần của Hà Miêu, suy nghĩ một lúc rồi quyết định về nhà ở hai ngày.
Ngũ Thời Sâm không ngăn cản, chỉ tiễn cậu ra ga tàu rồi dặn dò cậu giữ gìn sức khỏe.
\”A Dã này, em cũng phải biết chăm sóc bản thân đấy, biết không?\” Ngũ Thời Sâm nhìn gò má hơi hóp của cậu, biết rằng dạo gần đây Hà Thu Dã cũng rất khó chịu.
Vì chuyện của Hà Miêu, cậu đã nhiều ngày ăn không ngon ngủ không yên.
Hà Thu Dã ôm chặt lấy Ngũ Thời Sâm, chôn sâu đầu vào lòng hắn. \”Anh cũng vậy.\”
\”Anh sẽ đợi em về.\” Ngũ Thời Sâm đặt một nụ hôn lên trán Hà Thu Dã.
\”Triển lãm tranh của anh… em không thể đến được rồi.\” Hà Thu Dã nói.
\”Không sao, anh cũng không định đi nữa.\” Ngũ Thời Sâm mỉm cười nhẹ nhàng, \”Ban tổ chức sẽ sắp xếp mọi thứ ổn thỏa thôi.\”
Hà Thu Dã khựng lại một chút, rồi gật đầu: \”Em nhất định sẽ về sớm.\”
Ngũ Thời Sâm nhét cho Hà Thu Dã một vật. \”Đây là cái kẹp tóc bướm xanh anh đã đeo trên ngực trong lần đầu tiên chúng ta gặp nhau.\”
Hà Thu Dã đón lấy.
\”Để làm kỷ niệm.\” Ngũ Thời Sâm nói.
Hà Thu Dã không hiểu rõ ý của đối phương nhưng vẫn ngoan ngoãn cất giữ.
\”Đây là thiết kế đầu tiên của anh, năm anh 10 tuổi ông nội đã theo bản thiết kế của anh đi đặt làm, anh đeo nó suốt 11 năm. Trên người anh không có nhiều thứ có ý nghĩa kỷ niệm, duy chỉ có món đồ này… coi như là có gì đó khác biệt. Em giữ lấy nhé, khi nhớ anh thì có thể lấy ra xem.\”
Hà Thu Dã phá lên cười giữa những giọt nước mắt: \”Không có ảnh sao, em còn phải nhìn cái kẹp tóc này nữa.\”
Câu nói vừa dứt, cả hai người đều nhận ra, họ dường như thật sự không có ảnh của nhau, thậm chí cả ảnh chụp chung cũng không.
\”Đợi em về, anh sẽ dẫn em đi chụp ảnh.\” Ngũ Thời Sâm nói, \”Rồi làm thành một cuốn album kỷ niệm, để làm tư liệu cho video cưới sau này.\”
Mặt Hà Thu Dã đỏ lên: \”Ai lấy anh chứ.\”
\”Em mà không lấy anh, anh cũng không lấy ai hết.\” Ngũ Thời Sâm véo má cậu lần cuối, \”Nhanh vào đi, sắp ngừng soát vé rồi.\”
Tim Hà Thu Dã đột nhiên đập thình thịch, cậu kiễng chân hôn lên trán Ngũ Thời Sâm một cái, rồi xách chiếc vali nhỏ len qua đám đông, tiến về phía hàng người soát vé.
Trong quá trình chạy, cậu ngoái đầu nhìn lại ít nhất ba lần.
Mỗi lần quay đầu lại, Ngũ Thời Sâm đều đang nhìn cậu.
Không lâu sau, chuyến tàu về nhà khởi hành.
—
Ngày đầu tiên về nhà, Hà Miêu có vẻ không có gì bất thường.
Trong thời gian này Nguyên Hàm luôn giữ liên lạc với Hà Thu Dã, hai người suy đi nghĩ lại, không nghĩ ra cách nào tốt hơn, chỉ đành án binh bất động, đợi tình hình của Hà Miêu ổn định hơn rồi tính.