Hà Miêu vội vàng nắm lấy tay anh rồi bấm chuông bên giường:
\”Nguyên Hàm, anh cảm thấy thế nào rồi…\”
Môi khô khốc, Nguyên Hàm nhắm mắt lại: \”Em lừa anh…\”
\”Xin lỗi Nguyên Hàm, chuyện này để sau nói tiếp nhé, giờ anh thấy trong người ra sao?\”
Nguyên Hàm không đáp.
Đến khi bác sĩ đến khám xong và xác nhận anh đã tỉnh lại, tình trạng đang dần chuyển biến tốt, Hà Miêu mới thở phào nhẹ nhõm.
\”Nguyên Hàm, anh nghỉ ngơi đi…\” Hà Miêu vừa đứng dậy thì đột nhiên choáng váng, suýt ngã.
Mấy ngày nay chị hầu như không chợp mắt, cơ thể đã kiệt sức từ lâu.
\”Miêu Miêu…\”
\”Em không sao.\” Hà Miêu phẩy tay.
Lúc này, bố mẹ Nguyên Hàm nghe tin chạy vào phòng bệnh, thấy con trai đã tỉnh lại, cả hai vui mừng đến rơi nước mắt.
Nguyên Hàm cũng rưng rưng: \”Con xin lỗi, bố mẹ…\”
\”Con tỉnh lại là tốt rồi…\” Mẹ Nguyên lau nước mắt, vỗ vai Hà Miêu đang mệt mỏi bên cạnh, \”Con gái, vất vả cho con quá.\”
Hà Miêu cố nặn ra nụ cười: \”Không sao đâu cô.\”
Ngay sau khi chia tay, chị đã giải thích rõ với bố mẹ Nguyên Hàm. Lúc đó Hà Miêu chỉ sợ càng kéo dài càng do dự.
Dù không rõ nguyên nhân, mẹ Nguyên cũng không hỏi thêm.
Nói thẳng ra, giờ Hà Miêu chẳng còn quan hệ gì với gia đình họ nữa… chị đã làm được đến mức này vì Nguyên Hàm, hai ông bà phải thật lòng cảm ơn chị mới phải.
\”Con à, con đi nghỉ một lát đi, mấy ngày nay vất vả rồi.\” Mẹ Nguyên nói, \”Dù bây giờ các con…\”
Bà không nói hết câu, liếc nhìn Nguyên Hàm trên giường, \”Cô cũng mong con sẽ sống tốt, có khó khăn gì cứ nói với cô nhé. Ơn con giúp Nguyên Hàm… cả đời này chúng ta không quên được.\”
Hà Miêu lắc đầu: \”Đây là việc cháu nên làm, cô à. Cô chú ở lại với anh ấy nhé, cháu ra ngoài nghỉ một lát.\”
Nguyên Hàm nằm trên giường, lặng lẽ nhìn Hà Miêu, không nói lời níu giữ nào.
Tình trạng hiện tại của anh, chẳng làm được gì cả.
\”Mẹ, lúc nãy bác sĩ nói khi nào con xuất viện được ạ?\”
Mẹ Nguyên vừa giận vừa buồn cười: \”Ở thêm mấy ngày trong viện có sao đâu? Con biết tình trạng của mình thế nào mà.\”
Nguyên Hàm có việc cần làm: \”Con có việc phải giải quyết.\”
\”Con suýt không tỉnh lại được nữa đấy, sao không chịu nghĩ cho mình?\” Bố Nguyên không nhịn được nữa, \”Mẹ con mấy ngày nay không ngủ được giấc nào.\”
Nghe vậy, Nguyên Hàm xót xa trong lòng: \”Con xin lỗi bố mẹ… lần sau con không dám nữa.\”
\”Mẹ không nói con làm việc tốt là sai, mẹ chỉ lo cho con thôi.\” Mẹ Nguyên vừa nói vừa khóc, \”Sau này phải cẩn thận hơn.\”
Nguyên Hàm không đành lòng: \”Mẹ yên tâm, sau này con không liều lĩnh nữa.\”
Ba người ngồi trong bệnh viện nửa tiếng, không ai nói gì, tất cả đều mừng vì Nguyên Hàm đã tỉnh lại, may mắn là bi kịch đã không xảy ra, nếu không…