Hà Thu Dã không thể nghe thêm được nữa, cậu đẩy cửa bước vào, nhưng không dùng quá nhiều lực.
Dù sao Nguyên Hàm vẫn đang nằm trên giường bệnh, cậu không dám làm phiền đến anh ấy.
Hà Miêu giật mình quay đầu nhìn về phía Hà Thu Dã, vết nước mắt trên mặt vẫn chưa khô.
\”A Dã…\”
Hà Thu Dã mắt đỏ hoe, hơi thở run rẩy, từng từ thốt ra đều như phải lấy hết can đảm: \”Chị, ra ngoài một lát.\”
Hà Miêu đoán được những lời vừa rồi mình nói, đối phương chắc chắn đã nghe thấy hết.
Chị ngồi dậy với khuôn mặt vô hồn, lau nước mắt trên mặt rồi đẩy Hà Thu Dã ra khỏi phòng bệnh một cách nhẹ nhàng.
Hành lang vô cùng yên tĩnh, Hà Thu Dã kìm nén cơn giận dữ và đau lòng, quay lưng lại, đối mặt với bức tường: \”Chị, là ai…\”
Hà Miêu đương nhiên sẽ không nói cho Hà Thu Dã biết kẻ đó là ai, vẻ mặt mệt mỏi của chị càng thêm rõ ràng: \”A Dã, chuyện này em không thể can thiệp được.\”
Chị không nói \”đừng lo\” mà nói \”không thể lo\”.
Bây giờ Hà Thu Dã làm gì có thực lực để đối đầu với đối phương?
Chị đã bị liên lụy rồi, không thể để Hà Thu Dã cũng gặp họa.
\”Chị, chuyện này nên báo cảnh sát.\” Hà Thu Dã cảm thấy ngực đau như dao cắt, thậm chí cậu còn thấy khó thở.
Cậu không nghĩ mình giỏi giang gì, cậu không có tài năng gì cả, nhưng cậu đã bảo vệ chị gái của mình năm này qua năm khác.
Từ nhỏ đến lớn bao nhiêu năm nay, chị cậu không phải chưa từng bị quấy rối, ở thị trấn nhỏ của họ có đầy du côn du đãng.
Nhưng Hà Thu Dã chưa bao giờ để Hà Miêu bị tổn thương.
Cậu không thể chịu đựng được việc người chị yêu quý nhất của mình phải chịu tủi nhục như vậy, cậu thậm chí không dám nghĩ đêm đó Hà Miêu đã trải qua những gì.
Hà Miêu lại còn chỉ vì lo lắng Hà Thu Dã làm loạn mà thậm chí không kể cho cậu biết chuyện gì đã xảy ra.
Trong lòng Hà Thu Dã dâng trào sự tàn bạo và giận dữ không thể kìm nén được, chị gái cậu lo lắng không sai, cậu thực sự rất tức giận, cậu nóng lòng muốn giết chết tên khốn đó.
\”Không thể báo cảnh sát, A Dã…\” Hà Miêu che mặt, kìm nén tiếng nức nở: \”Hắn không phải người em có thể đắc tội, thôi A Dã, thôi đi…\”
Trong mắt Hà Thu Dã tràn ngập sự tuyệt vọng và đau lòng, cậu cảm thấy đau đớn tận xương tủy: \”Chị, không thể cứ thế mà bỏ qua…\”
Cậu nhẹ nhàng ôm lấy chị gái, dịu dàng vuốt ve lưng Hà Miêu.
Thì ra chị gái cậu đã gầy đi nhiều như vậy, thân hình mỏng manh, những đốt xương sống nhô ra cho thấy những ngày qua chị đã trải qua nỗi đau đớn và dằn vặt đến cùng cực: \”Chị, không thể cứ thế mà bỏ qua, nếu không tên súc sinh đó sẽ còn bắt nạt chị nữa, không được…\”
Lúc này, Ngũ Thời Sâm vốn vẫn im lặng lên tiếng: \”Có lẽ chuyện này, em có thể giúp.\”
Ngũ Thời Sâm xuất thân gia cảnh tốt, thân phận địa vị hiển hách, e rằng cả khu C cũng khó tìm được mấy người có thể sánh ngang.