Khi Hà Thu Dã đến bệnh viện thì đã là khoảng 4-5 giờ chiều. Cậu không thấy bóng dáng Hà Miêu, chỉ thấy bố mẹ của Nguyên Hàm.
Hai vợ chồng già ngồi trên chiếc ghế lạnh lẽo ngoài hành lang, trông họ như già đi rất nhiều.
Hà Thu Dã không đành lòng nhìn cảnh tượng này. Mấy lần cậu định bước đến an ủi họ nhưng lại thấy mình không lập trường lẫn thân phận.
Phụ huynh của đứa trẻ được cứu cũng đứng ở cửa như muốn chuộc lỗi, lo lắng nhìn chằm chằm đèn phòng mổ đang sáng.
Ngũ Thời Sâm vỗ vai cậu: \”Cứ đi đi, em có thể nói mình là bạn của Nguyên Hàm.\”
Hà Thu Dã nắm chặt tay rồi gật đầu: \”Vâng.\”
Cậu chậm rãi bước đến gần hai người già. Khi họ nhìn thấy Hà Thu Dã cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên lắm. Mẹ Nguyên Hàm nhìn cậu bằng đôi mắt vô hồn: \”Con đến đây làm gì vậy?\”
Hà Thu Dã hơi lắp bắp: \”Con là bạn của anh Nguyên Hàm ạ. Sau khi anh ấy gặp chuyện, người nhặt được điện thoại của anh ấy đã liên lạc với con ngay.\”
Nào ngờ hai vợ chồng già lại nhận ra cậu: \”Con không phải là em trai của Hà Miêu sao?\”
Hà Thu Dã ngạc nhiên \”à\” một tiếng, rồi cố gắng thừa nhận: \”Vâng ạ…\”
\”Cảm ơn con nhé, đứa trẻ ngoan.\” Mẹ Nguyên Hàm vẫy tay bảo cậu ngồi xuống. \”Ngồi đây đợi đi, không biết khi nào mới xong.\”
Hà Thu Dã nhìn thấy những giọt nước mắt lấp lánh trong đôi mắt đục ngầu của bà.
Lòng cậu cũng se thắt: \”Anh Nguyên Hàm nhất định sẽ không sao đâu ạ…\”
\”Hy vọng vậy.\”
Hà Thu Dã lấy điện thoại ra định bảo Ngũ Thời Sâm đi tìm khách sạn để ở, nhưng đúng lúc đó đèn phòng mổ chợt tắt.
Mọi người lo lắng vây lại.
Vẻ mặt bác sĩ không có vẻ gì là thoải mái: \”Tạm thời giữ được tính mạng, nhưng có thể sẽ không tỉnh lại nữa… Phải xem mấy ngày tới cậu ấy có thể tỉnh không. Nếu được thì tốt nhất là để những người thân cận ở bên cạnh nhiều một chút.\”
Khi mẹ Nguyên Hàm nghe nói con trai mình rất có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa, nước mắt bà tuôn trào như đê vỡ.
Bà đau đớn kêu tên Nguyên Hàm.
Bố Nguyên Hàm không nói gì, nhưng trong thoáng chốc, cả người ông già đi thấy rõ.
Phụ huynh của đứa trẻ được cứu mặt trắng bệch, co ro ở góc tường.
Mẹ Nguyên Hàm ngất đi, may mà Hà Thu Dã đứng gần nên đỡ được bà.
Nhân viên y tế lại phải cấp cứu cho mẹ Nguyên Hàm, may là bà nhanh chóng tỉnh lại.
\”Để người khác ở lại với Nguyên Hàm một đêm đi… có tỉnh lại được hay không thì phải xem vận may của nó thôi.\” Giọng bố Nguyên Hàm chất chứa sự bất lực lẫn bi ai.
Lúc này, từ cuối hành lang vọng lại một giọng nói mệt mỏi: \”Để con.\”
Mọi người nhìn về phía Hà Miêu.