Ngũ Thời Sâm lặng im một lúc, không nói gì.
Hắn xoay người nhìn về phía Kỳ Nam, ánh mắt thoáng hiện vẻ nguy hiểm khó lường.
Hai Alpha cao gần 1m9 khiến không gian vốn đã chật hẹp càng trở nên ngột ngạt hơn.
\”Cảm ơn vì đã nhắc nhở.\” Ngũ Thời Sâm lạnh lùng nói, \”Nhưng… tôi hiểu rõ giới hạn hơn anh.\”
Hà Thu Dã đưa mắt nhìn hai người, cảm nhận được không khí có gì đó bất thường.
Lúc nãy khi bước ra, cậu nghe thấy Kỳ Nam nói gì đó về \”nên\” và \”không nên\”, nhưng không nghe rõ hết.
Vậy câu nói của Ngũ Thời Sâm là có ý gì?
Kỳ Nam thu hồi ánh mắt, không nhìn về phía Ngũ Thời Sâm nữa, khẽ nhếch môi rồi nói với Hà Thu Dã: \”Thu Dã, thi đấu thật tốt nhé, đừng căng thẳng.\”
\”Đội trưởng cứ yên tâm—\”
Hà Thu Dã chưa kịp nói hết câu thì Kỳ Nam đã nhanh chóng rời đi.
Ừm… chắc chắn có gì đó không ổn.
Nhìn theo bóng lưng đang dần khuất xa, Hà Thu Dã chìm vào suy nghĩ.
Cậu cảm thấy một luồng khí lạnh phía sau lưng.
Không biết từ lúc nào, Ngũ Thời Sâm đã đứng sau lưng Hà Thu Dã, thì thầm: \”A Dã, em cứ nhìn theo anh ta thế này, anh ghen mất.\”
Hà Thu Dã lập tức thu hồi ánh mắt, lùi lại một bước rồi khoác tay Ngũ Thời Sâm.
\”Vừa rồi hai anh nói gì thế?\”
\”Không có gì đâu.\” Ngũ Thời Sâm không muốn nói cụ thể với cậu, \”Em cứ tập trung thi đấu đã, có chuyện gì để sau nói tiếp.\”
Không nhận được câu trả lời mình muốn, Hà Thu Dã chu môi. \”Ồ…\”
Xe buýt của trường đúng giờ dừng trước cổng. Hà Thu Dã và Ngũ Thời Sâm nhanh chóng lấy ít đồ ăn ở căng tin dưới sảnh rồi nắm tay nhau lên xe.
Trên xe có khoảng hai, ba chục người. Khi hai người bước lên, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía họ. Ngũ Thời Sâm làm ngơ, che chắn cho Hà Thu Dã rồi đưa cậu ngồi ở hàng ghế đầu tiên.
Vừa ngồi xuống Hà Thu Dã đã nhắm mắt nghỉ ngơi.
\”Cuộc thi 400m và 800m của em diễn ra khi nào?\” Ngũ Thời Sâm nghiêng người, cúi đầu trò chuyện khẽ với cậu.
\”Cũng gần với nội dung 100m, nhưng chiều ngày mai là có kết quả chung cuộc chạy cự ly ngắn rồi.\” Hà Thu Dã đáp.
\”Các vận động viên khác sẽ về ngay sau khi thi đấu xong phải không?\”
\”Hình như vậy.\” Hà Thu Dã không rõ lịch trình của người khác, nhưng cậu biết mình phải ở lại thủ đô ít nhất bốn, năm ngày, sau đó về trường rồi lập tức thu dọn đồ về nhà.
\”Hai nội dung chạy cự ly dài quá gần nhau, chắc chắn em phải bỏ một cái.\” Hà Thu Dã mở bảng lịch thi đấu điện tử trên điện thoại, kiểm tra lại rồi nói thêm, \”Em không kịp phục hồi thể lực.\”
\”Cứ cố gắng hết sức là được, em đã rất giỏi rồi.\”
Suốt chặng đường, Ngũ Thời Sâm liên tục trò chuyện với cậu để giảm bớt căng thẳng.