[08][Abo] Oan Gia Ngõ Hẹp – 42 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 14 lượt xem
  • 8 tháng trước

[08][Abo] Oan Gia Ngõ Hẹp - 42

Hà Thu Dã ngồi trên giường, chân co lại không dám chạm vào chăn.

Đây là nơi Ngũ Thời Sâm thường ngủ, khắp nơi đều tràn ngập mùi rượu rum.

Chăn của Ngũ Thời Sâm mềm mại, nệm cũng êm, thoải mái hơn nhiều so với giường trong phòng ký túc xá của cậu.

Nhưng cậu không dám thả lỏng quá, ngay cả khi nằm xuống, cũng có cảm giác như đang tiếp xúc da thịt với Ngũ Thời Sâm vậy.

Chẳng mấy chốc, Ngũ Thời Sâm tắm xong.

Hắn vừa đi vào vừa dùng một tay cầm khăn lau tóc.

Hà Thu Dã hắt hơi một cái, rồi nhìn ra cửa sổ, mơ hồ định đứng dậy, miệng lẩm bẩm: \”Để em đóng cửa sổ.\”

Ngũ Thời Sâm một tay kéo cậu lại.

\”Chưa mang giày.\”

Hà Thu Dã nhìn xuống bàn chân mình, co ngón chân lại.

\”Ngồi trên giường đi, để anh.\”

Ngũ Thời Sâm đóng cửa sổ, tiện tay kéo rèm cửa luôn.

\”Anh Sâm…\” Hà Thu Dã ngập ngừng một chút, \”Bây giờ anh còn sợ không?\”

\”Sợ á?\”

\”Bên ngoài vẫn đang có sấm,\” Hà Thu Dã chỉ ra ngoài cửa sổ. \”Lúc nãy anh không phải nói…\”

\”Không biết nữa, có thể.\” Ngũ Thời Sâm cởi giày, từ từ ngồi xuống bên cạnh cậu.

Sau khi tắm xong, mùi pheromone trên người hắn bị mùi sữa tắm đậm đặc che lấp.

Là mùi hoa dành dành thanh tao. (Gradenia, Nhài Tây)

Hà Thu Dã gãi gãi đầu.

Cậu muốn an ủi Ngũ Thời Sâm một chút, nhưng đối phương lại như không có chuyện gì, dường như hoàn toàn không cần cậu lo lắng.

\”Đã lâu rồi.\” Ngũ Thời Sâm đắp chăn lên, nhìn cậu, từ từ giải thích, \”Anh thật sự không phân biệt được nữa. Có lẽ đã quên mất cảm giác hồi nhỏ rồi.\”

\”Vậy tại sao lại sợ sấm…\” Hà Thu Dã hỏi khẽ.

\”Em còn nhớ vụ tai nạn xe mà anh từng kể với em không,\” Ngũ Thời Sâm chỉ vào cánh tay mình, vết sẹo dài chằng chịt khiến người ta kinh hãi, \”Đường bị tắc, cứu thương mất gần một tiếng mới đến hiện trường. Chú tài xế che chở cho anh, máu của chú cứ liên tục chảy lên người anh. Trong một giờ đó, mưa không ngừng rơi.\”

\”Về sau mỗi khi nghe tiếng sấm, anh lại nhớ đến vũng máu đáng sợ đó.\” Ngũ Thời Sâm nói.

Sấm, mưa, như những hình ảnh khắc sâu trong tâm trí hắn, từng khoảnh khắc một, tất cả đều là những ký ức kinh hoàng của lần đó.

Bóng tối, máu tươi, tiếng rên rỉ, hơi thở yếu ớt.

Ngũ Thời Sâm thường nghĩ, nếu không có chú tài xế, liệu hắn còn có thể sống sót không.

Nếu không có hắn, liệu chú tài xế có thể sống không.

Mái tóc rủ xuống che đôi mắt Hà Thu Dã, cậu sững người một lúc, rồi nhìn Ngũ Thời Sâm bằng ánh mắt gần như thương hại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.