[07] Mỹ Nhân Ngốc Luôn Muốn Làm Sư Tôn – 44 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[07] Mỹ Nhân Ngốc Luôn Muốn Làm Sư Tôn - 44

Dù Mạnh Hồi Thanh không hiểu rõ lời cam đoan của Huyền Diệu có ý nghĩa gì, nhưng chỉ cần nghe được hắn nói vậy, tâm trạng lo lắng bất an của y cũng đã bình ổn hơn rất nhiều.

Chẳng bao lâu sau, Huyền Diệu sẽ đưa Mạnh Hồi Thanh lên đường đến Dạ Hành Uyên. Mạnh Hồi Thanh cũng đã báo tin này cho Đan Thủy Sa và mấy huynh trưởng tỷ muội. Họ hẹn sẽ gặp nhau tại Dạ Hành Uyên.

Đông Hoàng Chung sẽ được các vị thần tướng hộ pháp từ Cửu Trùng Thiên đích thân hộ tống xuống vào ngày chính thức luyện hồn.

\”Đi thôi, chúng ta khởi hành trước.\”

Huyền Diệu vốn định ôm lấy eo Mạnh Hồi Thanh để cùng đi bên nhau. Nhưng hắn chợt nghĩ đến điều gì đó, do dự một chút rồi nói:

\”Tiểu Thanh, em nhắm mắt lại đi.\”

\”Ơ? Được.\” Mặc dù không hiểu tại sao, nhưng Mạnh Hồi Thanh vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Dù sao Huyền Diệu cũng sẽ không hại y.

Chẳng mấy chốc, trong bóng tối trước mắt Mạnh Hồi Thanh dần dần hiện lên ánh sáng vàng rực rỡ. Kèm theo đó là tiếng rồng ngâm dài vang vọng xé toạc bầu trời, Mạnh Hồi Thanh đột nhiên cảm thấy chân mình nhẹ bẫng. Y không kịp phản ứng, loạng choạng ngã ngửa về phía sau.

Cơ thể trở nên nhẹ bẫng, lòng bàn tay truyền đến cảm giác quen thuộc từ ký ức xa xôi, bên tai vang lên tiếng gió \”vù vù\”.

Trong lòng Mạnh Hồi Thanh chợt có một đáp án.

\”Bé cá, em có thể mở mắt ra được chưa?\”

\”Được rồi.\”

Mạnh Hồi Thanh hơi căng thẳng nuốt nước bọt, rồi cẩn thận mở mắt ra.

Dù trong lòng đã có đáp án, nhưng khi mở mắt ra, y vẫn không khỏi kinh ngạc.

Một con rồng vàng khổng lồ, toàn thân lấp lánh ánh sáng rực rỡ đang bay lượn trên bầu trời, còn y đang ngồi bên cạnh sừng rồng.

Từ tầm nhìn của y, chỉ có thể thấy được cái đầu rồng to lớn, râu rồng uốn lượn, ngoảnh đầu nhìn lại phía sau, thân rồng dài ngoằng cuộn khúc, như thể không có điểm cuối.

Một con rồng vàng to lớn biết bao –

Giống hệt như con rồng trong mơ.

Mạnh Hồi Thanh vẫn còn chưa thể tin nổi, y nghĩ ngợi một chút rồi quay đầu lại, đưa tay vuốt ve sừng rồng.

Thân rồng đang bay ổn định bỗng khẽ run lên, Mạnh Hồi Thanh vội vàng rụt tay lại, có chút lúng túng ngồi yên bên cạnh sừng rồng.

Giọng Huyền Diệu vang lên, mang theo chút run rẩy kiềm nén: \”Tiểu Thanh, sừng rồng… không thể tùy tiện sờ được.\”

\”Sẽ ngứa.\”

\”Ồ…\” Mạnh Hồi Thanh tò mò lại vuốt ve vảy rồng, cảm giác giống như kim loại vậy. Y nhớ lại hai lần mơ thấy rồng vàng, trong đầu có thứ gì đó liên kết lại với nhau.

Y gõ gõ lên vảy rồng, phát ra tiếng \”keng\” rồi hỏi: \”Đây là gì vậy? Chân thân của chàng sao?\”

Huyền Diệu: \”Đúng vậy, chân thân của ta là rồng vàng.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.