[07] Mỹ Nhân Ngốc Luôn Muốn Làm Sư Tôn – 40 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[07] Mỹ Nhân Ngốc Luôn Muốn Làm Sư Tôn - 40

Tất cả chỉ có ba chiếc bánh và một quả đào.

Mạnh Hồi Thanh luôn trân trọng những vật phẩm cúng tế cho mình. Y thành kính ăn nửa quả đào và một chiếc bánh, rồi bẻ phần còn lại thành từng miếng nhỏ, từ từ đút cho Tiểu Kim Long.

Tiểu Kim Long có vẻ không thích món bánh khô khan này lắm, nếu phải ăn thì quả đào ngọt ngào vẫn ngon miệng hơn.

Nhưng Mạnh Hồi Thanh rất nghiêm túc đút cho nó ăn, nên sau một hồi do dự, nó đành ngoan ngoãn há miệng, từng miếng một nuốt hết hai chiếc bánh và nửa quả đào còn lại.

\”Ợ…\”

Đối với Tiểu Kim Long chỉ nhỏ bằng hai ngón tay, số lượng thức ăn này quả thật quá nhiều.

Là vị thần nhỏ của Tiểu Đào Sơn, việc đầu tiên Mạnh Hồi Thanh làm khi trở về là đi tuần tra địa phận mình quản lý.

Cây cối có đang âm thầm và thuận lợi sinh trưởng không, hoa quả có đang chín mùa theo thời tiết không, những vật nhỏ trong núi có ngoan ngoãn lớn lên không… Tất cả đều là những việc cần được kiểm tra cẩn thận.

Tất nhiên, điều quan trọng hơn là y cũng cần phải theo dõi sát sao các yêu quái: liệu chúng có tu luyện thành tinh hóa hình không, có chăm chỉ tu luyện không, có lén lút hại người không…

Thổ Địa gia gia một mình không thể quản hết được, y phải chia sẻ bớt gánh nặng cho ông. Tuy vất vả nhưng cũng rất vui.

Sau khi tuần tra khắp Tiểu Đào Sơn xong, Mạnh Hồi Thanh còn phải xem xét những lời cầu nguyện của tín đồ. Họ đã thành tâm thành ý cúng tế, y đã nhận thì phải tùy tình hình mà thực hiện nguyện vọng cho họ.

Dĩ nhiên, y chỉ có thể thực hiện những điều ước không quá đáng trong phạm vi khả năng của mình, ví dụ như: mùa màng không bị sâu bọ phá hoại, cây trái trong vườn phát triển tốt hơn…

Còn những chuyện như trở nên giàu có, lại muốn cưới được một nương tử đẹp như tiên nữ, rồi sinh cho mười đứa con trai mập mạp, thì Mạnh Hồi Thanh đành bó tay, thậm chí còn muốn tặng cho người đó một tấm gương để soi mặt.

Khi hoàn thành xong chuỗi công việc này, lúc Mạnh Hồi Thanh trở về hang hồ ly thì trời đã tối.

\”Mệt chết đi được…\”

Mạnh Hồi Thanh về đến nơi, chưa kịp uống ngụm nước đã cởi giày nằm sấp xuống giường, năm cái đuôi to uể oải quét qua quét lại phía sau.

Năm lớp đệm mềm, quả nhiên vẫn là giường của mình thoải mái nhất.

Tiểu Kim Long bò xuống từ cổ tay Mạnh Hồi Thanh, thấy mắt y đã nhắm hờ, liền áp sát lại, dùng đầu cọ cọ vào chóp mũi y, không cho y ngủ.

\”Ngứa quá…\” Mạnh Hồi Thanh cười, lật người sang một bên, gạt Tiểu Kim Long ra, \”Đừng chơi nữa, ngủ thôi, ta buồn ngủ rồi…\”

Tiểu Kim Long không chịu thua, lượn một vòng rồi lại bò đến trước mặt Mạnh Hồi Thanh, kêu \”ư ư\” vài tiếng, còn dùng móng vuốt cào cào y.

Mạnh Hồi Thanh bị nó quấy rầy không ngủ được, đành phải ngồi dậy, dụi mắt: \”Làm gì vậy…\”

Tiểu Kim Long thuận thế quấn lên cánh tay Mạnh Hồi Thanh. Ống tay áo của y tụt xuống, để lộ một đoạn cánh tay nhỏ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.